Login
Nhãn: ,

Ngốc ơi, mình yêu lại từ đầu nhé!

 Một ngày nào đó, cậu sẽ lại đi về phía tớ, như lúc ban đầu ấy và bảo với tớ :“Ngốc ơi, mình yêu lại từ đầu nhé!”.

Mình xa nhau trong chính cái ngày mà mọi thứ với tớ là thất bại, mất niềm tin vào tình yêu nơi cậu. Người ta bảo, tớ yêu cậu vào mùa hoa sim nở là tình yêu thuỷ chung, son sắt, nhưng rồi mọi thứ đâu có như cổ tích thành luật, vì mùa một vài mảnh tình rớt rụng khi cơn gió tới. 

Ngày gió về, tớ nhớ cậu nhiều hơn, yêu cậu nhiều hơn, mọi thứ như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua. Bởi yêu cậu chẳng cần biết thời gian, mọi thứ trong tớ trở nên vô nghĩa giữa dòng đời xô đẩy, khoảng không bao la, cậu vẫn là cả cuộc đời này, hơn tất thảy ai khác.

Là cậu đã gieo rắc vào trái tim tớ thứ thuốc độc lạ kì, làm tâm thức tớ chỉ còn một hình bóng cậu chiếm trọn con người, tâm khảm. Nhiều lúc, tớ tự hỏi mình đang làm gì? Yêu cậu mãnh liệt hay quá mù quáng. Nếu như yêu cậu là sai lầm thì có lẽ cậu cũng đã sai lầm khi chấp nhận một tình yêu nơi tớ-một tình yêu sai lầm. Cậu có biết tớ yêu cậu nhiều lắm...?

Mùa gió rít mạnh, cậu và tớ không còn thấy nhau trong những khoảng trời kia, không còn là của nhau trong những phút giây yếu lòng, cần có nhau. Ngày cậu muốn đi xuyên Việt tớ cũng muốn đi, tập thể lực khắc nghiệt tớ cũng muốn đi, cậu đi đâu tớ cũng muốn bên cạnh. Đơn giản vì cậu, đi đâu tớ sẽ theo đó, dù cho khắp đất trời, chỉ cần nhìn thấy hình bóng của cậu.

Nghe người ta kể, yêu xa, không ở cạnh nhau nhiều, rất khó giữ người thương rồi dẫn tới chia tay, tớ không sợ, rồi vẫn cứ lo lắng, vun đắp cho mình niềm tin nơi cậu. Rồi chỉ biết chờ cậu trong vô vàn nhung nhớ. 

Nhiều lúc tớ tự hỏi, mình là gì của cậu, và cậu là gì của tớ trong mối quan hệ lập lờ không rõ, không thành thật, chính thức này. Tại sao mà tớ cứ phải giấu giếm tình cảm của mình trước mặt bạn bè, trong khi con tim tớ luôn muốn kề bên cậu để lắng nghe nhịp đập loạn nhịp yêu thương từ phía cậu. Cậu có biết tớ muốn bước tới và nói những điều đó? 

Nhiều lúc tớ cần cậu ở bên, nhưng chờ mãi, không thấy hồi âm từ những tiếng chuông tin nhắn. Tớ lại buồn, thấy trống vắng trong lòng, đâm lo cho cậu. Đôi khi, tớ cần học cách tự tạo cho mình cái cảm giác an toàn với cậu, để không khi nào ta chán nhau; rồi lại tự ban cho mình sự ích kỉ để giữ cậu bên mình, nhưng nhẹ nhàng và chân thật. Nhưng rồi cậu vẫn rời xa tớ, như mọi thứ đã lu mờ trong khoảnh khắc mộng mị, yêu thương trong tớ giờ chỉ còn là những hình ảnh vụn vỡ bóng hình cậu mà thôi. Cậu có biết tớ đau?

Cũng đã lâu rồi, không còn cái cảm giác của ngày xưa cũ ấy nữa, cũng không níu lại khoảnh khắc bên nhau, hạnh phúc với cậu vì một hình dung khác đã mang cậu rời xa. Gió cuốn cậu đi, về một nơi nào xa hơn, xa khuất tận trời xa, nơi mà chúng ta đã từng hướng ánh mắt, chỉ tay về tương lai. Cậu có biết tớ nhớ? 
  
Bởi:

Yêu cậu là chấp nhận ở lưng chừng, đến yêu cũng không được quá vồ vập, xa cũng không được quá hờ hững, thoảng qua. Vì yêu là thấy môi cậu cười, tay cậu hé mở những yêu thương vồ vập. 

Gió phải chăng không đủ sức để mang cậu và tớ vượt qua đại dương hạnh phúc mà ở đó chỉ có tình yêu tớ thắp lửa, tình yêu cậu nồng cháy. Hạnh phúc nơi phương xa đó không có tớ. Vậy cậu cứ đi về nơi phương xa kia nhé, về với nơi thuộc về cậu, nơi đó có hạnh phúc riêng cậu. 

Khi hành trình của mỗi đứa mỏi mệt, chúng ta sẽ lại ngồi lại với hạnh phúc riêng mình. Để nhớ về một ngày đã xa, ngày ấy chỉ có hai đứa, yêu nhau và rồi chia xa như mặt trời thôi ửng đỏ nhường chỗ sau ánh trăng đêm. Rồi ta sẽ lại gặp nhau ở hành trình mới nhé cậu!

Cậu có biết... Tớ vẫn còn yêu cậu!

0 nhận xét
Nhãn: , , ,

Nụ hôn trong mơ

…Nó nhắm mắt lại, gương mặt hơi ngửa lên khẽ ửng hồng. Chờ đợi. Hồi hộp.

Một phút trôi qua…

Rồi hai phút…

Sau đó là cả thế kỷ…

Chẳng có gì xảy ra cả.

Nó mở mắt ra. Anh đã biến mất. Trước mặt nó chỉ còn là khoảng không trống rỗng. Bóng của cái quạt trần quay chầm chậm phản chiếu qua đôi mắt long lanh. Trời đã sáng.

***

Nó vẫn thường hay nằm mơ cùng một giấc mơ ấy. Trong giấc mơ, nó và anh đi chơi với nhau, rồi về đứng trước cửa nhà nó. Trước khi vào nhà, nó quay mặt lại đối diện với anh, rồi khẽ nhắm mắt, chờ đợi một nụ hôn ngọt ngào bất chợt. Nhưng nụ hôn ấy không xuất hiện. Luôn là một khoảng thời gian dài như cả thế kỷ, rồi nó mở mắt, nhận ra mình vẫn đang nằm trên giường, và thứ duy nhất đọng lại trên môi nó là ánh nắng mai mới xuyên qua khe cửa sổ.

Anh và nó yêu nhau đã được hai năm. Hai năm, và anh chỉ mới nắm tay nó mỗi khi đi dạo, cốc đầu nó mỗi khi nó làm mặt xấu, hay thơm nhẹ lên má nó khi chia tay. Tất cả chỉ có vậy.

Nó bị ám ảnh, có lẽ bởi xem phim Hàn Quốc nhiều quá. Những khung cảnh lãng mạn khi nhân vật nam chính và nữ chính hôn nhau luôn là những cảnh nó cảm thấy trống ngực đập thình thình. Những lúc ấy, nó cũng khẽ nhắm mắt lại, dẩu môi ra, tưởng tượng như đang được hôn mởi một người yêu vô hình. Thế nhưng khoảnh khắc sung sướng giả định ấy chẳng kéo dài bao lâu:

“Tập làm vịt Donald hả con gái?”

“Ối,… mẹ này!”

Nó vội vã giấu mặt vào cái gối ôm bên cạnh trong khi mẹ nó vẫn cười. Thật là xấu hổ.

***

Nụ hôn mà nó hằng mong ước, nụ hôn đầu tiên trong tưởng tượng của nó luôn là một buổi tối khi nó chia tay anh, giữa con đường vắng vẻ đầy lá vàng xào xạc. Nó khẽ nhắm mắt lại, và nụ hôn ấy đến thật từ từ. Nó có thể cảm nhận thấy anh cúi xuống, cảm thấy hơi thở nóng hổi của anh. Và nụ hôn ấy thật ngọt ngào. Đó sẽ là nụ hôn đầu tiên của nó.

Nhưng anh chẳng bao giờ làm vậy.

Anh hơn nó hai tuổi. Hai tuổi thôi nhưng đó lại là một khoảng cách lớn. Anh người lớn, còn nó thì trẻ con. Nó cũng thấy vậy, dù đôi lúc nó cũng soi gương và tự nhủ: “Ồ, mình ra dáng người lớn rồi đấy chứ”. Anh thì lúc nào cũng coi nó là trẻ con cả. Nó hay nhõng nhẽo, và cực kỳ cứng đầu. Nó cũng chẳng hiểu sao anh lại có thể chiều theo hết những ý muốn của nó. Có thể là, theo nó nghĩ, những người đàn ông luôn có nghĩa vụ phải chiều người yêu.



“Anh ơi em muốn ăn kem”

“Không”

“Đi mà, có sao đâu.”

“Không là không”



Ừ thì không phải là tất cả những ước muốn của nó đều được anh chiều theo. Có những thứ anh chẳng chịu nghe nó dù nó đã giở hết những chiêu trò mè nheo của mình ra. Anh có thể chiều nó nhiều thứ, nhưng riêng những thứ (mà anh thấy chứ nó không thấy) không tốt cho sức khỏe nó thì chắc chắn không. Tuy hơi ấm ức nhưng nó cũng hãnh diện vì có người yêu biết quan tâm tới mình. Chẳng vậy mà nó đã đạt thành tích cai kem hai-mùa-đông-liền đó ư?



“Anh ơi”

“Sao?”

“…”

“Bụi bay vào mắt em à? Sao lại nhắm mắt thế? Để anh thổi cho nào.”

Phùuuuuu!

“Anh đúng là ngốc, không chơi với anh nữa.”



Thôi được rồi, anh còn phá cả cái khung cảnh lãng mạn mà nó bày ra vào ngày 14/2 năm ngoái nữa. Đúng là tên đại ngốc. Nó đã làm mọi thứ thật hoàn hảo, tất cả để làm cho nụ hôn đầu tiên của nó thật đặc biệt, vậy mà anh lại chẳng hiểu ý nó, lại còn tưởng nó bị bụi bay vào mắt nữa chứ.

Sau hôm ấy nó giận anh mất cả tuần. Anh dĩ nhiên là không hiểu tại sao nó giận, cứ cách vài tiếng lại gọi cho nó một lần, nhưng nó không thèm nghe. Anh chạy đến nhà nó xin xỏ, thì nó không thèm gặp. Cho đáng đời!

Nhưng đến ngày thứ 8, nó hình như quên hẳn là nó giận anh, ra khỏi cổng trường là chạy tới ngồi sau anh như thường lệ. Mãi đến khi nó nhận ra thì anh đã đang huýt sáo véo von ở đằng trước.

“Anh huýt sáo cái gì thế?”

“Ừ anh vui vì em hết giận đó mà”

“Xì, anh cứ đợi đấy.”

“Tất nhiên rồi, ngày nào mà anh chả đợi em”

“Anh,… đồ đểu.”

***

Hôm nay tan học nó ra tìm anh, nhưng anh không có ở đó.

Nó gọi cho anh mấy lần, nhưng anh không nghe máy.

Nó hậm hực tự đi về nhà. Đây là lần đầu tiên anh trễ hẹn. Lần đầu tiên nó ra khỏi cổng trường mà chẳng thấy anh.

Hay anh bị làm sao?

Nó bắt đầu cảm thấy lo lắng. Có thể anh bị gì đó. Chốc chốc nó lại liếc chừng điện thoại.

New message…

“Mẹ anh đang phải cấp cứu, em tự về nhé!”

Tin nhắn chỉ có vậy. Mẹ anh đang ở bệnh viện, có lẽ bị tai nạn hay gì đó.

Nó vớ lấy áo khoác, xin phép mẹ rồi lấy xe đi thẳng đường, chân vẫn còn đi đôi dép trong nhà.

Đi được một lúc, nó bỗng nhớ ra, nó chẳng biết anh đang ở đâu. Nó rút điện thoại ra gọi cho anh.

“Alo”

“Anh đang ở đâu thế?”

“Anh đang ở viện.”

“Viện nào?”

“Viện X. Nhưng em không phải đến đ...”

Anh còn chưa kịp nói hết, nó đã tắt điện thoại và lao đi.

Khi nó tới nơi, anh đang ngồi chờ ở hành lang, đôi mắt mệt mỏi. Nó nhẹ nhàng đến ngồi xuống bên cạnh anh, hỏi khẽ:

“Mẹ anh sao rồi?”

“Vẫn đang ở trong đó.”

“Anh ăn uống gì chưa?”



Anh không trả lời, sau đó là một khoảng im lặng dài. Nó chỉ biết ngồi lặng lẽ nhìn anh. Anh đang chảy nước mắt. Nó nghĩ nên gọi là chảy nước mắt, vì gọi là khóc thì nghe yếu đuối quá. Nó nhìn anh, bất giác đưa tay lên quệt vào má mình, vì một hàng nước long lanh vừa mới xuất hiện.

Bỗng cánh cửa mở ra, một bác sĩ chạy lại chỗ anh.

“Mẹ tôi thế nào rồi bác sĩ?”

“Bác mất rất nhiều máu, đơn vị máu dự trữ cuối cùng của chúng tôi vừa dùng cũng không đủ. Nhưng nhóm máu của anh không phù hợp, anh có tìm được người nào khác không? Chúng tôi đã gọi thêm nhưng xe chuyển máu phải 15 phút nữa mới tới được đây.”

“Tôi, tôi không…”

“Bác ấy nhóm máu gì ạ?”. Nó vội hỏi.

“Nhóm O”

“Cháu cũng có nhóm máu O, có thể dùng máu của cháu được không?”

“Có thể, vậy cô đi theo tôi.”

Anh đứng trân trân nhìn nó, không nói nên lời.

“Em…”

Nó quay qua anh, bắt gặp đôi mắt lo lắng của anh, tự nhiên nó cảm thấy tim mình đập mạnh, có cái gì đó đang thôi thúc nó.

Nó kiễng chân lên hôn anh…



Choang!

Có ai đó đã đập vỡ chiếc đồng hồ cát vô hình. Dòng cát dường như ngừng lại, lắng đọng giữa không trung.

Không gian bỗng sáng, rồi tối, sáng, rồi tối,… Bóng đèn neon chớp tắt, rồi lại chớp sáng liên tục.



Một…

Nó đang kiễng chân lên vừa đủ để môi nó chạm vào môi anh. Khuôn mặt đã quá quen thuộc với nó nay đang ở khoảng cách thật gần. Nó có thể thấy hai bên sống mũi còn vương lại vài vệt nước. Đôi mắt với cái nhìn ấm áp vẫn mở to nhìn nó…



Hai…

Nó khẽ nhắm mắt lại. Rồi xung thần kinh bắt đầu truyền về từ những giác quan. Nó nghe tim mình đập một lần.

Mềm.

Mặn.

Ướt…



Ba…

Nó nhận ra nó đang hôn anh, nụ hôn đầu tiên của nó. Cảm giác thật lạ. Nó muốn vòng tay ôm lấy anh. Nhưng thật lạ, tay nó chỉ hơi nhúc nhích được chút. Cánh tay đã phản ứng quá chậm so với những suy nghĩ chồng chất của nó bây giờ.

Chẳng còn khái niệm về thời gian. Xung quanh mọi thứ dần biến mất, chỉ còn có nó với anh. Giá mà nó có thể cứ thế này mãi…



Nó chớp mắt. Thực tại lại hiện rõ rành rành xung quanh nó. Nó quay mặt đi, nhanh chóng bước đi theo vị bác sĩ vào căn phòng bên cạnh. Cảm giác ấy vẫn chưa rời bỏ nó.

Nó nhìn theo ống tiêm to đùng đang cắm vào da thịt, nhưng dường như dữ liệu từ các giác quan của nó vài phút trước đã lấp đầy bộ não. Giờ đây nó đang bị quá tải và mọi dữ liệu mới đều không có cách nào vào được đầu óc nó. Trước mắt nó vẫn là khuôn mặt anh, thật gần.

Nụ hôn đầu tiên của nó đã trái ngược hoàn toàn với những gì nó từng tưởng tượng, những gì nó từng thấy. Không phải một khung cảnh lãng mạn với lá vàng rơi, không phải khoảnh khắc nhắm mắt hồi hộp chờ đợi, không phải cảm giác hay mùi vị mà nó từng nghĩ. Tất cả, hoàn toàn khác biệt. Một nụ hôn khi anh yếu đuối, một nụ hôn trước khi nó cho đi một ít chất lỏng sống của mình cho mẹ anh, một nụ hôn đặc biệt, vào đúng thời điểm. Một nụ hôn chứa đầy đủ tình yêu của nó trao cho anh, hạnh phúc ấy có cả vị những giọt nước mắt.

Nụ hôn ấy, có lẽ, không phải là không đáng mơ ước.

Nó khẽ mỉm cười…

0 nhận xét
Nhãn: ,

Chào em...thiên thần!

"Anh sẽ giấu em đi." – Sun luồn tay vào mái tóc rối của người con gái đang ở trong lòng mình. "Để em sẽ không phải cô đơn trong màn đêm khi mặt trời khuất dạng."

"Không có chỗ nào dành cho em đâu Sun." – Mun buồn bã.

"Có chứ." – Sun ngắt lời em, giọng anh đong đầy yêu thương. "Có một nơi duy nhất. Nơi mà anh sẽ bảo vệ em cho đến hết cả cuộc đời này."

***

There is a black cat on the rooftop, she's sitting next to the old chimney...

Có một con mèo Mun ở trên tầng gác mái, nó ngồi cạnh cái ống khói bằng gạch đã ố màu...

1. Mun.

Angel có một đôi mắt sáng, tựa những viên ngọc quý được kết tinh bởi hàng vạn tinh thể lấp lánh như ánh sao trên bầu trời. Mái tóc dài đen nhánh phủ qua eo luôn tung lên cao mỗi khi gió mơn man ùa đến. Angel đẹp, đẹp hệt như chính cái tên của chị. Đẹp hệt như một...thiên thần.


Mun bước từng bước thật chậm. Đôi mắt em nhìn dán vào tấm lưng mảnh khảnh của thiên thần. Mọi chuyển động của Angel luôn nhẹ nhàng tựa hồ như một chiếc lông vũ đang múa lượn, một chiếc lông vũ trắng muốt thoang thoảng mùi hương từ trời và tuyệt nhiên không hề bị vấy bẩn bởi lớp bụi của trần gian. Mun nghe rõ những tiếng thở dài não nề đang rơi xuống đáy lòng mình, em thu đôi mắt tí hin nhìn xuống khoảng mặt đất mà đôi chân bé nhỏ vẫn đang chầm chậm bước. Có lẽ nên từ bỏ thói quen nhìn Angel từ phía sau, bởi cho dù có tồn tại một phép màu thì em cũng không bao giờ có thể trở thành Angel được. Ngay cả một phần nhỏ...cũng không hề.

Angel là chị gái Mun, nhưng chưa lần nào trong đời Mun nghĩ rằng đó là sự thật. Angel xinh đẹp. Còn Mun thì chỉ như một con mèo đen đúa và xấu xí. Mun chẳng biết tạo hóa tàn nhẫn ra sao, nhưng việc tạo ra một đứa con gái gớm guốc như em và để em ở bên cạnh Angel...thì thật là ác quá. Em cười buồn. Có phải mẹ đã nhận nuôi em từ một trại trẻ mồ côi nào đó không, bởi em và Angel hoàn toàn là hai thái cực trái ngược. Bất giác, Mun tự lấy tay đánh vào đầu mình. Em ngốc thật, bây giờ có thắc mắc những điều đó thì cũng có còn ý nghĩa gì đâu cơ chứ, mẹ đã bỏ em đi từ lâu rồi. Mun đơn độc ngay tại khoảnh khắc mẹ rời em để đi đến một vùng trời phía bên kia thế giới. Giá mà cha có thể thay mẹ yêu em. Nhưng có lẽ đó là một điều ước xa xỉ. Cha cũng đã để lại chị em em bơ vơ một mình, để tìm đến nơi có mẹ.

Trời hôm nay trong xanh. Tươi trẻ và đầy sức sống. Hệt như những tia sáng hắt lên trong đôi mắt của Angel. Còn trong đáy mắt Mun, tất cả những gì tồn tại, chỉ là một màu tối tăm và vô định.

***

Cạnh nhà Mun là một khu vườn ngập tràn phong lan tím. Những cánh hoa tưởng chừng như mong manh nhưng lại chất chứa bên trong một sức mạnh diệu kỳ. Mun thích ngắm nhìn khu vườn đó, thích ngắm nhìn những chậu hoa tươi treo lủng lẳng khẽ đu đưa trong khoảnh khắc gió tràn về. Đó có lẽ là những giây phút yên bình nhất trong trái tim bé nhỏ của em.

"Làm gì đó?" –giọng nói êm dịu tựa nốt nhạc du dương trên phím đàn vang nhẹ bên tai Mun, em giật mình đứng bật dậy và rũ bỏ nụ cười thoáng nét mờ nhạt trên khuôn miệng. Angel tròn xoe mắt nhìn em, rồi chị cười, một nụ cười mà Mun có thể lấy cả mạng sống của mình để đảm bảo rằng, đó là nụ cười đẹp nhất. "Có kết quả cuộc thi rồi Mun này." –Angel phe phẩy tờ giấy màu sặc sỡ với chi chít những dòng chữ in mực đen, khóe môi cong cong đầy tinh nghịch. Mất vài giây để Mun nhận ra cuộc thi mà Angel nói đến là cuộc thi thử giọng vừa tổ chức tháng trước, em gật đầu cười nhẹ, nhìn đôi mắt sáng bừng hạnh phúc của thiên thần.

Vèo. Tờ giấy mỏng lét trong tay Angel bất ngờ vụt bay theo làn gió. Mái tóc đen nhánh của chị tung lên cao và đan và nhau. Mun sững sờ nhìn cảnh chị đang khẽ nhăn mặt với mái tóc bị thổi lộn xộn, ngay cả những lúc như thế này Angel vẫn toát lên một vẻ thật dễ khiến cho con người ta bị mê hoặc. Chị luống cuống ngó theo tờ giấy đang lửng lơ ở khoảng không gian của khu vườn nhà bên, đôi mắt hơi nhíu lại. "Để em." – Mun đứng dậy rồi đi xuống dưới nhà, em định sẽ nhặt lại tờ giấy đó cho chị.

Có vài khe hở nhỏ giữa hàng rào nhà Mun và hàng rào của nhà bên cạnh, không khó lắm để em lách thân người bé nhỏ gầy gò và chui sang. Gió chiều lồng lộng, vạt áo em bay phần phật thấm đẫm nắng chiều vàng. Mun ngó quanh quất và dễ dàng tìm thấy tờ giấy mỏng đáng ghét kia. Em nhặt nó lên và cầm thật chặt.

Angel, cô nữ sinh tài năng một lần nữa đoạt giải quán quân giọng ca trẻ...

Mun mím môi, nhìn dán vào tờ giấy. Gọi là giấy báo kết quả nhưng thực chất nó chẳng khác gì một bài báo ngắn viết riêng cho Angel, những giải khác chỉ được nêu tên ngắn gọn, còn chị lại được ưu ái khen ngợi và tuyên dương. Mun liếc nhanh qua toàn bộ tên của những người đoạt giải, từ giải cao nhất cho đến giải thấp nhất. Không có tên em, không hề có. Phải rồi, một con mèo xấu xí như em có bao giờ được người ta để tâm tới đâu? Chắc có lẽ chẳng ai nhớ đến việc em cũng đã tham gia cuộc thi này, bởi vầng hào quang rực rỡ của Angel đã che khuất cái bóng dáng vô hình nhỏ bé. Mun thở nhẹ, em đã đánh mất cơ hội và không hề ngạc nhiên với kết quả này, nhưng em tự giận chính mình vì lúc nào cũng mơ tưởng đến việc có thể chạm tay vào những thứ không hề dành cho em.

Ào...Đột nhiên ào tới một thứ gì đó ướt ướt và mát lạnh, Mun giật mình, theo phản xạ giấu mặt sau hai cánh tay để tránh cái thứ mà ngay sau đó em đã nhận ra là nước. Giàn phong lan tím lắc lư như đang múa, những giọt nước trong như pha lê còn đọng lại trên cánh hoa cũng rung rung. Mun thần người ra, trái tim em như lọt thỏm trong một sắc tím ngọt ngào.

"Ai đó?" –một bóng người từ phía xa bỗng tiến lại và vài giây sau đó, xuất hiện trước mặt Mun là một chàng trai. "Oh, Mun à?" –chàng trai cầm trên tay cái vòi nước vẫn còn đang rỉ từng giọt, kêu lên với vẻ ngạc nhiên, rồi anh cười, nét cười dịu dàng hệt như nắng: "Xin lỗi, em bị ướt rồi phải không?".

Mun không đáp. Em không dám cất lời hay tệ hơn là không dám ngẩng mặt lên nhìn anh. Thân người em đột nhiên cứng đơ ra và tâm trí em lúc này hoàn toàn trống rỗng. Anh vẫn nhìn em, rồi lăng xăng lại gần hơn nữa để chạm tay vào những vệt nước đang còn vương lại trên khuôn mặt. Mun bất giác lùi lại, né tránh. Em sợ.

"Mun ơi?" –tiếng Angel lanh lảnh vọng lại từ ban công trên cao, cả em và anh đều theo phản xạ ngước lên nhìn. "Hey Sun!!!" –chị nhận ra anh qua kẽ hở của giàn phong lan tím, chị vẫy tay với anh và vẽ một nụ cười. Sun cũng cười đáp trả, anh quay lưng lại với Mun nhưng em biết ánh mắt anh bây giờ đang sáng lên một màu giống hệt với đôi mắt của Angel. Nhân lúc chị và anh đang có một cuộc đối thoại vui vẻ, Mun vội xoay người rồi chạy biến đi thật nhanh.

Trái tim em dường như đã bị đánh rơi ở đâu đó, trong khu vườn phong lan tím tràn ngập ánh mặt trời.

Angel bị bao vây bởi cánh phóng viên và nhà báo. Vì giải quán quân của cuộc thi. Hoặc cũng có thể là chẳng vì gì cả. Chị luôn luôn được người ta săn đón hệt như một kho báu quý giá. Mun đứng một góc, lặng lẽ. Nụ cười của thiên thần lúc này đã trở nên xa cách đến lạ lùng. Mun hiểu, chị có lẽ chẳng bao giờ ở bên cạnh em mãi được và em cũng chẳng dám hy vọng rằng Angel sẽ thay thế cả cha lẫn mẹ, để yêu em.

Huỵch. Một vài kẻ phấn khích xô ngã Mun để nhào vào trong vòng tròn lớn với Angel là tâm điểm ở giữa. Mun xuýt xoa nhìn đôi chân vừa bị quệt một vết xước dài xuống mặt sân xi măng thô ráp. Hình ảnh Angel giờ đây không còn đọng lại trong mắt em nữa, không phải em không nhìn thấy chị vì những lớp người đang vây lấy chị, mà em cảm thấy thế giới của chị hình như không có chỗ dành cho em.

"Mun???"

Mun ngước nhìn, vì một giọng nói vừa gọi tên em. "Em không sao chứ?" –Sun đã đứng cạnh Mun từ bao giờ, anh mỉm cười, ánh mắt hơi thoáng chút ngạc nhiên rồi chìa bàn tay rắn chắc ra trước mặt. Mun cúi gằm mặt xuống. Một lần nữa em lại sợ. Em không dám đặt bàn tay mình lên bàn tay anh. Em ước gì lúc này đây mình có thể biến thành tro bụi. Để không phải đối diện với người con trai có đôi mắt của mặt trời.

"Đứng dậy nào!" –Sun không đợi Mun phản ứng, anh nắm lấy tay em. Bàn tay nhỏ chai sần của em khẽ gạt ra nhưng cuối cùng cũng không thể kháng cự lại. Sun kéo em đi. Bỏ lại thiên thần với một vùng trời xa vời và lạ lẫm.

Sau dãy lầu cao là một khu đất trống rộng rãi và thoáng gió. Mái tóc Mun bị thổi bay tứ tung. Không đen nhánh và mượt mà như mái tóc của Angel, tóc em xơ xác và vàng hoe màu cháy nắng. Mun bất giác rút tay mình ra khỏi tay Sun, em nhăn nhó vuốt lại mớ tóc rối bù cho thẳng nếp. Sun hơi khựng lại. Anh nhìn em, môi nhoẻn cười. Nhận ra ánh nhìn từ người con trai đối diện, Mun lập tức cúi mặt xuống, đôi mắt em chớp liên hồi và trái tim thì dường như đã quên mất khái niệm thế nào là đập.

Sun kéo em ngồi xuống thảm cỏ xanh mướt mềm mượt gần đó. Một lần nữa Mun để mình bị cuốn theo anh. Anh lôi ra từ trong chiếc cặp của mình một đoạn băng gạc và nhẹ nhàng quấn lên chân em vài vòng. Mun bỗng thở hắt ra, vết xước không nhẹ như em lầm tưởng, những vết tím bầm cùng với những vệt máu loang lổ như vẽ lên làn da tái xanh của em những thứ màu kỳ quái. Sun cẩn trọng thắt chặt nút thắt cuối cùng, đôi mắt anh thoáng nét lo lắng khi nhận thấy sự đau đớn đang bị Mun che giấu. Trong một khoảnh khắc nào đó khi những tia nắng khuất sau những tán cây, Mun đã thấy, ánh dương rực rỡ nhất không phải đang ngự trị trên khoảng không xanh màu vời vợi, mà người con trai đang ngồi bên em mới chính là mặt trời.

Lần này không chỉ có trái tim mà ngay cả tâm trí Mun dường như cũng đã bị chính em đánh mất.

"Sun?" –Angel xuất hiện ở phía xa, chị hớn hở gọi tên anh rồi ngó dáo dác xung quanh trước khi chạy lại gần.

"Ngôi sao nổi tiếng quên cả tớ luôn rồi à?" –Sun ngước mắt cười.

"Ai mà quên được cậu chứ? Tớ đến chết với đám người ồn ào đó mất!"

Mun ngồi lặng im như một tảng đá, cho đến khi Angel nhìn thấy em khuất sau những nhánh cỏ cao và dài. Nhìn thấy chị, em vô thức rụt cả thân người dịch ra xa khỏi Sun. Dường như chẳng có ai để ý thấy tâm trạng của em lúc này, cả Angel và Sun đều đang hướng vào nhau, và họ trao nhau những môi cười tỏa nắng.

"Xin lỗi...Em...phải vào lớp." – Mun đứng dậy, chuệnh choạng vì bắp chân bị dồn ép trở nên đau nhói. Sun chợt quay sang: "Em đi được không?". "Ủa?Mun sao thế?" –Angel nhìn em khó hiểu ngay sau khi nghe Sun hỏi. "Chân Mun bị...". "Em ổn." –Mun cướp lời Sun, rồi chẳng chờ cho anh kịp đáp, em đã xách ba lô lên vai và chạy đi. Mun đã kịp hiểu rằng dù có ở đâu thì em cũng chỉ là người thừa thãi. Việc thiên thần ở bên mặt trời nghe có vẻ hay ho hơn gấp bội lần so với việc một con mèo đen cứ thích chới với về phía có ánh nắng.

"Này bạn gì ơi? Bạn là Mun có phải không?" – có tiếng í ới gọi Mun khi em đang ngồi yên lặng lẽ ở một góc trong lớp học. Mun ngạc nhiên, đôi mắt em ngước lên chạm phải khuôn mặt của những gã con trai ăn mặc sành điệu. Em nhìn họ, và bắt gặp những ánh mắt hoan hỉ đang xoáy vào mình. "Bạn cầm lấy cái này nhé!" –một trong số những gã con trai trước mặt Mun dúi vào tay em nào là hoa, nào là hộp quà các kiểu: "Cứ nhận đi, bạn mà từ chối bọn tớ sẽ buồn lắm." Mun đơ người. Từ trước đến giờ chưa có một ai lại gần để hỏi em dù chỉ là một câu xã giao thông thường, chứ đừng nói là tặng quà cáp. Trong lúc em vẫn còn đang khó hiểu thì một gã khác đứng sau hí hửng nói vọng lên: "Nhớ chuyển cho Angel hộ bọn tớ nhé!"

Mun nghe rõ tiếng một tảng đá to vừa rơi tõm xuống đáy lòng mình. Cổ họng em nghẹn lại, cứng ngắc. Thật đáng thương, vừa rồi có phải em đã nghĩ rằng những kẻ này đến đây vì em không? Phải rồi, Mun ơi thật ngốc, họ chỉ vì Angel mới hạ cố đến đây nhờ vả một đứa con gái xấu xí như em, có lý do gì để em mơ tưởng rằng em sẽ thay thế được Angel chứ? Mấy gã con trai đập tay vào nhau như để ăn mừng một thắng lợi, còn những ánh nhìn khinh miệt của bọn con gái xung quanh lúc đó thì như những mũi tên cắm thẳng vào em. Mun siết chặt bàn tay. Cảm giác mình chỉ là cái bóng sau lưng người khác quả thực không phải là một cảm giác an toàn.

"Cảm ơn nhiều!" –gã nọ trước khi rời đi còn kịp quay lại vẫy tay với Mun. "Mà này...có phải bạn là em gái của Angel không đấy?" Tiếng cười ồ vang lên đầy giễu cợt sau câu hỏi vô duyên của gã đó. Mun nhận thấy lồng ngực em đang vỡ ra. Em hiểu rồi, em không chỉ đơn thuần là cái bóng sau lưng chị, mà em còn là một thứ quái gở và nực cười để thiên hạ lôi ra làm mốc đánh giá về thứ sắc đẹp chuẩn mực của Angel.

Mun ước gì lúc này em có thể biến mất. Không, nếu có thể thì em muốn mình chưa bao giờ xuất hiện trên đời này, chưa bao giờ tồn tại với danh nghĩa là một con mèo mun gớm ghiếc, và chưa bao giờ phải sống bên cạnh một thiên thần như chị.

...

Đêm muộn. Mun thẫn thờ ngồi trước bàn học phóng mắt ra ngoài cửa sổ. Angel vẫn chưa về, vì một party nho nhỏ nào đó được tổ chức dành cho người thắng cuộc. Bụng Mun run lên từng hồi, em đói, mặc dù chẳng còn nuốt nổi miếng cơm nào, nhưng em không muốn dùng bữa một mình trong cô độc. Nhiều lúc Mun tự hỏi rằng một thiên thần có thể mang đến những điều gì? Liệu có phải là vầng hào quang chiếu sáng rực rỡ cho xung quanh? Có lẽ đúng. Nhưng hào quang phát ra từ chị lại quá chói lòa, đến nỗi em bị đánh văng ra và rơi tõm vào một khoảng trời tăm tối.

Mun không nén được những tiếng thở dài, em nhìn đống quà cáp, hoa hòe và cả thư tình đang được chất đống ở một góc gần phía cửa. Tất cả mọi người ai cũng sùng bái chị, đơn giản chỉ vì chị là một thiên thần. Còn em, dù có cố gắng đến đâu thì cũng chẳng thể khiến họ để ý tới. Trong mắt họ, hai chị em dù là hai người nhưng dường như chỉ tồn tại một. Mun không oán giận gì Angel, em chỉ buồn vì chính bản thân không đủ sức lực để tự thoát ra khỏi cái bóng quá lớn của chị gái mình.

Rầm...rầm. Tiếng đập cửa bất thình lình xé tan không gian im ắng. Mun bật dậy, em biết Angel đã về. "Chị...!" –em hoảng hốt nhìn cô gái đang bước đi xiêu vẹo trước mắt mình. Mùi bia nồng nặc xộc vào khoang mũi Mun, em nhăn mặt đỡ lấy Angel và đặt chị ngồi xuống ghế trước khi chạy vào bếp pha một cốc chanh muối. Angel có vẻ đã say, hình ảnh một nàng thiên thần ngoan ngoãn dường như đã biến đi đâu mất. Mun nghe những tiếng lạo xạo ở gian phòng khách phía ngoài, em đoán có lẽ chị đang nghịch phá thứ gì đó.

"Sao mà...say thế này???" –một giọng nam trầm ấm vang lên, Mun nhận ra Sun đang đứng ngay bậc thềm phía ngoài khung cửa. Angel cười, nụ cười chuếnh choáng, chị lảo đảo đứng dậy và bước ra ngoài để đến bên Sun. "Thì sao? Ừ, tớ say đấy!" –chị cong cong đôi môi, nháy mắt yêu kiều khi Sun vừa dang tay kịp đỡ lấy chị khỏi một cú ngã. Anh cười, vén vài lọn tóc lòa xòa đang che mất nửa khuôn mặt xinh xắn của thiên thần: "Tớ ghét con gái thế này lắm!" "Vậy ư? Nhưng tớ lại thích cậu, Sun ạ!"

Tim Mun nghẹn lại như vừa bị ai đó bóp chặt. Em núp sau bức tường lớn, nhưng giọng nói ngọt ngào của Angel vẫn cứ dội đến tai như một cái án tử dành cho em. Bên ngoài kia không có tiếng đáp lại, Mun sợ phải nghe tiếng Sun lúc này. Em sợ lắm, sợ cái khoảnh khắc mà ranh giới mờ nhạt của thiên đường sẽ đẩy em xuống địa ngục và mang theo cả một trái tim đã vỡ tan thành từng mảnh vụn.

Angel vòng đôi tay trắng ngần qua vai Sun, ánh mắt chị như đắm chìm trong thứ xúc cảm mang tên hạnh phúc. Sun không phản kháng, dù anh chỉ đang ôm hờ ngang eo chị và đáp trả bằng một ánh mắt dịu dàng. "Sun...là của tớ, nhé?!" Mun chỉ kịp nghe thấy vài âm thanh nhỏ xíu thoát ra từ khuôn miệng xinh xắn của Angel, rồi sau đó in rõ mồn một trên võng mạc em là hình ảnh đôi môi đỏ mọng của thiên thần đang khóa chặt lấy làn môi Sun.

Đôi mắt Mun giờ đây không còn là khoảng màu tối tăm vô định. Nó chuyển dần sang màu trắng nhợt cho tới khi chỉ còn lại là một lớp sương mù. Nếu có ai đó muốn giết em ngay lúc này thì em sẽ sẵn sàng được chết để không còn phải sống trong nỗi đau thương và cô độc. Nhìn em xem, một con mèo đen xấu xí đến mức dị hợm, những người yêu thương em lại cứ thế bỏ em mà đi. Đầu tiên là cha mẹ, rồi sau đó lại là Angel. Chị đi thật rồi, chị đã đi xa khỏi thế giới của em thật rồi. Chị đã đi đến nơi bình yên với tình yêu thật đẹp và bỏ lại đứa em gái khốn khổ cũng khao khát có được yêu thương như chị.

Chị ơi, nếu chị muốn Sun là của chị, thì em cũng muốn...được sở hữu một mặt trời. Nếu chị yêu Sun, thì em cũng muốn được mặt trời ôm ấp bằng những vạt nắng ấm. Nếu em không hiểu tại sao Sun lại là ánh dương duy nhất trong trái tim chị, thì chị có lẽ cũng sẽ không biết, rằng anh ấy, cũng là mặt trời duy nhất, trong trái tim em.

Tình yêu là gì khi nó chỉ nhấn chìm con người ta trong nỗi khắc khoải dưới lớp bùn tuyệt vọng. Em hiểu sẽ chẳng có một mặt trời nào dành cho em, bởi tình yêu em cất giữ trong trái tim nhỏ bé này không thể nào rực rỡ bằng ánh hào quang của chị. Biết bao lần em muốn được chạm tay vào mặt trời, nhưng ước muốn điên rồ đó chỉ càng khiến em dần trôi xa khỏi khoảng không xanh thẳm. Tình yêu của em chỉ là thứ vô hình, bị thiêu đốt trong thế giới của anh, nơi có nụ cười và ánh mắt đầy yêu thương của một thiên thần như chị.

Mun nghe từng mảnh vỡ của trái tim mình đang cứa vào lòng em những vết xước dài đau nhói.

...

There is a black cat on the rooftop, she's sitting next to the old chimney.

Day by day she looks at the sky and prays

That she could find sunshine in the dark...

...

Mun tìm đến thảm cỏ xanh mượt mơn man trong gió nhẹ trong một buổi chiều tà. Em vừa hát bài hát của chính em, bằng tất cả trái tim và bằng tất cả đam mê dành cho một tình yêu không thể nào trở thành hiện thực. Một giọt nước mắt trào ra, nóng hổi, lọt vào khóe môi em đang khẽ run lên bần bật. Hơi thở phập phồng những đoạn đứt quãng như bị kẹt lại bên lồng ngực trái.

"Ai vừa hát?" Mun giật mình bởi giọng nói trầm lạnh như sấm nổ vang lên sau lưng em. Một người đàn ông trung niên với cái mũ phớt màu ghi sáng đang nhìn em chăm chú. Em lùi lại vài bước, trong khi người đàn ông đó đang tiến đến gần: "Giọng hát đó...? Cô bé, cháu có phải...là một thiên thần không?"

"Mun. Em được chọn làm quán quân của cuộc thi thử giọng."

"Gì cơ ạ?" –Mun suýt nữa thì hét lên. Thầy hiệu trưởng gọi em đến văn phòng giữa buổi học, trong khi em đang lo sợ không biết mình lại vi phạm điều gì thì một câu khẳng định chắc nịch từ thầy đã khiến em bất ngờ tột độ. Thầy...ngay cả thầy cũng ghét Mun đến mức phải lôi em ra để đùa cợt sao?

"Tôi không đùa." – Thầy hiệu trưởng nghiêm nghị đẩy cặp kính. "Mặc dù cuộc thi đã có kết quả, nhưng phía ban giám khảo lại quyết định bổ sung thêm một giải nữa. Tin tôi đi, tôi cũng bất ngờ không kém gì em, khi em được xếp cùng hạng với giọng ca của Angel."

Tim Mun đập thình thịch và không còn khả năng tự chủ. Từ một đứa vô hình không ai biết đến mà nay em được nhảy phóc lên vị trí cao. Tại sao chứ? Trong đầu em hiện giờ chỉ còn là một mớ hỗn độn như vừa bị ai đó xới tung lên.

"Đừng hỏi tại sao." – Một người đàn ông đột ngột bước ra từ bước tường phía sau lưng thầy hiệu trưởng và nhìn Mun bằng một ánh mắt phúc hậu. "Vì giọng hát của cháu, là giọng hát...của một thiên thần.". Ông ta cất giọng nói trìu mến, bàn tay to lớn đang cầm trên tay cái mữ phớt màu ghi sáng, toát lên một vẻ sang trọng và lãnh đạm.

...

"Chúc mừng em!"

"Chị..." – Mun đứng như trời trồng khi bắt gặp Angel đang đứng ngay sau cánh cửa phòng hiệu trưởng. "Chị...không phải như chị nghĩ đâu..."

Angel không đáp lại, chị chỉ cười, nhưng mớ hỗn độn trong em lúc này không những không biến mất mà còn trở nên rối rắm. Angel xoa đầu em rồi sau đó bỏ đi, để lại một cảm giác tội lỗi dâng tràn trong trái tim bé nhỏ. Lòng Mun bỗng trào lên một thứ gì đó như là một dự cảm không mấy tốt lành, em cố giữ đều nhịp thở bằng đôi tay gầy gò đặt trên lồng ngực. Đôi mắt vừa rồi của thiên thần, như một lưỡi dao xuyên thấu, buốt giá đến tận tâm can.

***

Angel đột ngột hủy bỏ hợp đồng thu âm với hãng đĩa nổi tiếng và hành động này của cô đồng nghĩa với việc vứt bỏ giải quán quân giành được trong cuộc thi thử giọng. Trong lúc mọi người đang hoang mang không hiểu vì lý do gì, thì một gương mặt mới lại xuất hiện và thế chân cô nữ sinh tài năng. Đó là Mun – em gái của thiên thần. Nhưng liệu đây có thật sự là một thiên thần thứ hai hay không? Có rất nhiều ý kiến cho rằng có lẽ Angel đã nhường vị trí đứng đầu cho em gái mình. Sự việc vẫn nóng hổi khi Angel hiện đang biến mất và làn sóng phẫn nộ vẫn đang tiếp tục lan rộng...

Theo tạp chí teen.

"Chị...chị đang ở đâu?" – Mun gần như hét vào ống nghe điện thoại. Em trốn ở một góc trong sân trường, đầu óc hỗn loạn và căng cứng vì mấy ngày nay đi đến đâu cũng bị người khác chỉ trỏ và chửi rủa. Dự cảm của em đã đúng, chị từ bỏ mọi thứ và nhường hết cho em. Lòng Mun đau thắt lại. Giúp em thoát khỏi vị trí là người đứng sau Angel bằng cách này thì thà hãy cứ để em là một con mèo mun đen đúa và xấu xí. Mun không cam tâm, lúc này em chẳng khác gì một con mèo bị người ta tô vẽ nguệch ngoạc lên bộ lông xám vốn đã chẳng đẹp đẽ gì. Em không muốn giành chiến thắng theo con đường này, vì từ lâu em đã biết, thiên thần vốn chỉ có một. Và đó chính là chị chứ không thể nào là em.

"Mun à...tất cả những gì em có được, đều là của em chứ không phải là của chị. Chị không nhường cho em, vì đó là những thứ vốn thuộc về em. Đừng đánh mất chúng chỉ vì suy nghĩ ngu ngốc rằng em đã cướp chúng từ tay chị. Không đâu Mun à, chị phải xin lỗi em, bởi có lẽ chính chị mới là kẻ cướp."

Mun sững người ra. Em hệt như một bức tượng bị rút sạch sự sống. Xin chị...Angel, tấm lòng và tình yêu của chị dành cho em chỉ càng làm em thêm nặng cảm giác của một kẻ đầy tội lỗi. Mun thu đôi vai gầy guộc để tránh cơn gió lạnh buốt da thịt. Có lẽ em sai rồi. Cho dù thiên thần có choàng đôi cánh trắng lên người em, thì một con mèo như em cũng không thể nào bay lên trời cao được.

"Nghe này Mun, còn một chuyện nữa em cần phải biết." –giọng Angel vẫn đều đều vang lên trong khi tai Mun không còn muốn nghe gì nữa cả. "Sun...không phải là mặt trời của chị. Cậu ấy...yêu em."

...

Mun xông vào cánh cửa gỗ sơn trắng, làm nó thốt lên vài tiếng kêu kẽo kẹt. Em lao đi như một cơn lốc, với những suy nghĩ rối ren đan xen chồng chéo và một xúc cảm phức tạp không thể diễn tả thành lời.

"SUN!!!" – Mun hét to. Em chẳng còn để tâm đến việc đây là lần đầu tiên, trong suốt 10 năm qua em dám gọi thẳng tên anh bằng một giọng nói có phần gay gắt như thế. Giàn phong lan tím lắc lư trong gió nhẹ, chúng như đang mang những xúc cảm trong em trôi dạt về một nơi nào đó xa xôi. Mun không hiểu trái tim em đang nghĩ gì nữa, tâm trí em giờ chỉ còn đọng lại hình ảnh của Angel.

Một bóng dáng cao lớn bước ra, vẻ mặt không hề ngạc nhiên. Giữa sắc tím ngập tràn, Mun thấy những tia sáng như là nắng đang hắt lên từ đáy mắt ấy:

"Chào em...thiên thần!"


2. Angel.

Tôi không phải là một thiên thần.

Chính xác là thế. Mặc dù mọi người ai cũng gọi tôi bằng cái danh từ đó và tôi cũng đã có lúc tự nghĩ mình như vậy.

Nhưng Sun lại bảo, thiên thần là Mun.

Thề rằng tôi đã mất vài phút để tự định nghĩa lại cái cụm từ thiên thần phát ra từ cậu ấy. Và rồi tôi chợt nhận ra, chẳng có gì là khó hiểu cả, bởi vì trong mắt Sun, chỉ có mỗi hình ảnh của Mun –một thiên thần bé nhỏ đang phải đứng trong cái bóng quá lớn của tôi, mặc dù cái bóng đó, chưa bao giờ là cái bóng của một thiên thần thực sự.

"Tại sao...lại là Mun?" – tôi hỏi Sun, và cậu ấy thản nhiên hơn tôi nghĩ. "Tớ không biết. Làm sao có thể tìm ra đủ lý do để yêu một ai đó chứ? Dù Mun luôn tránh mặt mỗi khi tớ đến gần nhưng em ấy không hiểu sao đã chiếm mất một phần tâm trí tớ. Chẳng biết từ lúc nào mà tớ đã yêu Mun, yêu cái cách em ấy sống với đam mê của mình và cả cái cách em tự vùi dập đam mê đó vì nghĩ rằng cậu mới là người xứng đáng." "Tớ muốn hỏi tại sao Mun lại là thiên thần kia?" "À..." – Sun gãi đầu, mặt thoáng ửng đỏ: "Vì thiên thần cũng có một trái tim giống hệt như em."

Tôi nhìn Sun, rồi lại nhìn bầu trời trong xanh thoáng đãng. Có lẽ tôi sai thật rồi. Mun không có đôi cánh trắng, nhưng em có một trái tim của thiên thần. Tôi đâu để ý rằng Mun vẫn yêu thương tôi, em vẫn nấu cho tôi những bữa cơm đều đặn, em thỏ thẻ bảo rằng tôi cần có đủ sức khỏe để tiếp tục với công việc của mình. Vậy mà có nhiều đêm tôi lang thang với lũ bạn bè về muộn, để một mình Mun bơ vơ với cái bụng đói meo. Tôi đoán em không ăn cơm vì muốn chờ tôi ăn cùng. Tệ thật! Bây giờ tôi mới nhận ra chính tôi đã cản đường Mun bằng thứ ánh sáng hay hào quang gì đó thật vô vị và rỗng tuếch.

Sun nhờ tôi giúp cậu ấy ngỏ lời với Mun, tôi không ngờ một chàng trai như cậu lại nhát đến mức giấu kín tình cảm của mình trong suốt 10 năm trời. "Tại sao cậu lại muốn nói yêu Mun, trong khi đã giấu em ấy một khoảng thời gian dài như vậy?" "Vì tớ không thể chờ được nữa, Ans ngốc à!" – cậu ấy gõ đầu tôi, và gọi tôi bằng cái tên Ans thân mật.

Tôi không lưỡng lự. Tôi đồng ý giúp Sun ngay. Vì tôi biết có một cô gái cũng đã giấu kín tình cảm của mình dành cho cậu ấy trong 10 năm đợi chờ và hy vọng.

Tôi giả vờ thân thiết với Sun và diễn tất cả mọi cảnh trong kịch bản. Đôi lúc khi nhìn thấy đôi mắt cụp xuống buồn bã của Mun, tôi lại tự hỏi có phải tôi đang tàn nhẫn với em không? Nhưng cho dù là như vậy, tôi vẫn không có ý định từ bỏ vở diễn của mình. Rồi tôi giáng vào tim Mun một cú thật đau, khi cố tình để em nhìn thấy môi mình đang phủ lên môi của mặt trời. Tôi hoàn toàn tỉnh táo, khi hôn Sun tôi không hề say. Tất nhiên, Mun vô cùng bất ngờ trước cảnh tượng ấy. Và cả Sun cũng vậy. Không có màn kiss nhau nào trong kịch bản cả, Sun đã bị tôi cho vào thế bị động. Cậu ấy không thể phản kháng và đứng yên để tôi tự diễn một mình. Tôi biết, mình là kẻ tồi tệ. Nhưng Sun còn tệ hơn tôi, à không, tốt hơn nên dùng từ ngốc dành cho cậu ấy. Sun chẳng hề biết tôi luôn khao khát được trở thành một thiên thần, một thiên thần được phép ngự trị nơi trái tim của cậu.

Mun ngốc. Sun cũng ngốc. Và tôi...cũng ngốc chẳng kém gì.

Ngoài cái tên mang ý nghĩa là thiên thần, thì tôi chẳng còn gì nữa cả. Dù chỉ là một vị trí nhỏ trong lòng Sun, tôi cũng không thể nào chiếm được. Có lẽ tôi ích kỷ, vì đã cướp mất nụ hôn đầu của Sun. Nhưng hãy cứ để tôi được có cậu ấy trong một vài giây ngắn ngủi, trước khi trao Mun về nơi có mặt trời.

Mặt trời duy nhất của đời tôi, đã vụt tắt sau 10 năm được ủ ấp.

3.

"Em không phải là Angel." – Mun run run nhìn Sun đang đứng trước mặt mình với một nụ cười khó hiểu. "Anh biết!" – Sun đáp, thản nhiên: "Em là Mun."

Mun cố loại bỏ ánh mắt thân thương từ Sun, giọng em đã mất dần âm vực trong trẻo: "Có phải anh đang đùa giỡn với Ans không? Xin anh...đừng làm tổn thương Ans. Và cũng đừng lấy em ra để dối lừa chị ấy. Bởi vì...chẳng hay ho gì khi em có được những điều tốt đẹp hơn Ans." "Cô ấy đã nói với em phải không?" – Sun vẫn bình thản, trong khi Mun thì không thể nào bình tĩnh hơn được nữa. "Mun, những điều tốt đẹp em có được không phải là từ Ans, mà chính trái tim em đã giúp em giành lấy." "Nhưng anh yêu Ans mà?" – Mun ngước đôi mắt vẫn còn đang hằn lên những tia đỏ. "Cô ấy...là bạn tốt của anh!" –Sun tiến lại gần, giọng nói anh dịu dàng như thể nhuốm màu của nắng. "Người anh yêu chỉ có một. Và đó là em, chứ không phải là Ans."

Tim Mun lộn lên lộn xuống trong lồng ngực. Có cảm giác như có một nút thắt nào đó ở giữa mà em vẫn không tài nào tháo gỡ được. Mun không hiểu, Mun chẳng hiểu gì cả. Chẳng lẽ mắt em lại đánh lừa chính em ư? Chẳng phải Sun đã hôn Angel trong cái đêm chị say và về muộn đó sao? Hay cả anh...và Angel đều đang lừa dối em?

"Nụ hôn với Ans...thật ra...không phải là do anh." – Sun hơi ngập ngừng, anh quay mặt đi hướng khác dường như để tránh không cho Mun nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ ửng. Mun ngạc nhiên nhìn Sun, em có cảm giác anh đọc được những gì em đang suy nghĩ. "Anh nhờ Ans diễn một vở kịch nhưng anh không hiểu tại sao Ans lại làm như vậy." –Sun tiếp tục. "Ans đoán rằng, em và anh...chúng ta cùng có chung một cảm xúc. Vì vậy, có lẽ cô ấy muốn làm cho em...ghen."

Ghen? Ghen ư? Tại sao em phải ghen? Em...có ghen không?

Có?

Có.

Hình như có. Chắc chắn có. Em đã ghen. Em đã ghen với Angel.

Em ghen vì em sợ. Sợ tình cảm trong tim em sẽ chết dần chết mòn. Sợ người con trai nắm giữ trái tim em sẽ ở bên người chị gái có vầng hào quang rực rỡ. Em sợ chị sẽ đến lấy đi mặt trời duy nhất trong tim em và đem tới một thế giới khác mà em không bao giờ có thể đặt chân đến được.

Phải. Em ghen đấy, Sun ơi. Em đã ghen đến mức tự nhấn chìm mình trong đau khổ.

Em ghen. Vì sợ mất Sun và vì em sợ người con trai đang ở yên trong tim mình sẽ biến mất vào một ngày nào đó.

Mun khóc. Những giọt lệ sau một hồi sóng sánh căng tràn nay đã tuôn trào ra khỏi khóe mắt. Mun khóc. Ban đầu là thút thít, nhưng rồi sau đó, em khóc òa lên, khóc thật to, thật to. Sun và Angel xấu lắm, cả hai đã vào hùa với nhau và đẩy em xuống vực thẳm tuyệt vọng.

Sun đột ngột tiến thêm hai bước nữa, anh vòng đôi tay ôm lấy thân người gầy guộc bé nhỏ của Mun và để mặc cho những giọt nước mắt của em rơi lã chã xuống bàn tay mình. Mun giật thót, em hốt hoảng cố đẩy Sun ra, chưa bao giờ anh lại gần em đến như vậy. Em lạ lẫm với khoảng cách mà hai trái tim giờ đây không còn bị ranh giới tách biệt. Trái tim em và Sun như đã tìm được điểm dừng, cho những yêu thương mà cả hai đã cố gắng chôn vùi và giấu kín.

Mun quệt nước mắt, không đủ sức mạnh để thoát ra khỏi vòng tay Sun. Em biết, tự nhận mình yếu đuối chỉ là một cái cớ để chống lại những xúc cảm yêu đang mãnh liệt dâng tràn. Ngay lúc này đây, em đã không còn quan tâm đến việc cái vực thẳm kia sâu tới mức nào nữa, bởi cho dù thế giới của em có ở tận nơi đâu, thì mặt trời rồi cũng sẽ tìm đến, và sưởi ấm em khỏi cái lạnh buốt giá. Em yêu Sun rồi. Chẳng biết tại sao và cũng chẳng biết từ khi nào nữa. 10 năm qua có lẽ em đã tự tàn nhẫn với chính bản thân. Em lầm tưởng cuộc sống của một con mèo đen chỉ là một cái ống khói không lối thoát, nhưng em đâu biết rằng nếu tin tưởng vào chính mình thì có lẽ em đã có thể cảm nhận được những tia nắng của mặt trời, từ rất lâu đã hướng thẳng vào trái tim em.

Angel nói đúng. Chị và em chẳng cướp đi thứ gì của nhau. Chỉ đơn giản là em quá ngớ ngẩn khi cứ lẩn tránh những thứ thuộc về mình vì cứ mặc định rằng đó phải là những thứ thuộc về chị. Em đã tàn nhẫn với chị phải không Ans? Em đã làm chị đau khi cứ khiến chị phải chứng kiến cảnh em chạy trốn mặt trời, trong khi chị thì luôn khao khát được mặt trời hướng đến. Em sai, Ans ơi. Đáng lẽ ra em không nên biến mình thành cái bóng sau lưng chị. Để rồi làm tổn thương chị. Tổn thương Sun. Và làm tổn thương cả chính bản thân em.

"Xin lỗi, đáng lẽ ra anh không nên lợi dụng Ans, nhưng anh không biết phải làm sao để nói rõ lòng mình." – Sun khẽ khàng cất tiếng, chắc có lẽ anh nghĩ rằng Mun vì mình mà khóc. "Có thể em sẽ bảo anh là một thằng ngốc, nhưng hãy tin anh, Mun ơi, suốt 10 năm qua, chưa bao giờ anh ngừng yêu em cả." "Không...anh không phải là kẻ ngốc." – Mun lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt em như xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng và làm thấm ướt trái tim Sun. "Anh...là mặt trời. Của em."

Sun sững người vì giọng em thân thương đến lạ, rồi sau đó anh bật cười. Em vừa bảo anh là gì cơ? Mặt trời ư? Trước giờ Sun cứ nghĩ đó chỉ đơn giản là một cái tên của mình. "Em và anh...cách xa nhau lắm." –Mun ôm lấy bờ vai Sun, giọng nói loãng ra và không tròn tiếng. "Em, chỉ là một con mèo đen, xấu xí, không ai thèm thương hại. Còn anh, là một ánh dương, sáng rực, ngạo nghễ ở trên cao. Có bao giờ em chạm tới được anh đâu? Giá mà em có được đôi cánh của Ans, để có thể bay đến gần anh...nhưng tiếc rằng em...không phải là thiên thần, như chị ấy."

"Ngốc!"–Sun siết chặt Mun hơn, thấy tim mình đập mạnh. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em và cảm nhận được trái tim thuần khiết của em, anh đã biết em chính là một thiên thần. Người xung quanh nghĩ sao anh mặc kệ, chỉ cần anh biết rõ rằng mình yêu em, thế là quá đủ. Mặt trời thì sao chứ? Chẳng phải rồi nó cũng sẽ lặn khi màn đêm buông xuống hay sao? Không, Sun không muốn trở thành mặt trời, anh không muốn rời xa Mun bé nhỏ thêm một phút giây nào nữa cả.

"Anh sẽ giấu em đi." – Sun luồn tay vào mái tóc rối của người con gái đang ở trong lòng mình. "Để em sẽ không phải cô đơn trong màn đêm khi mặt trời khuất dạng."

"Không có chỗ nào dành cho em đâu Sun." – Mun buồn bã.

"Có chứ." – Sun ngắt lời em, giọng anh đong đầy yêu thương. "Có một nơi duy nhất. Nơi mà anh sẽ bảo vệ em cho đến hết cả cuộc đời này."

"..."

"Đây. Em đã thấy chưa Mun?" –Sun kéo Mun ra để em nhìn thấy ngón tay anh đang trỏ vào lồng ngực trái của mình. "Em luôn ở...trong trái tim anh."

Nắng chiều tắt hẳn trên cánh hoa phong lan đu đưa trong gió nhẹ. Sắc tím dịu dàng như vẩy vào không gian một thứ xúc cảm ánh lên màu hạnh phúc. Kể từ giây phút này trở về sau, Mun bé nhỏ sẽ không còn đơn độc. Mặt trời của em đã ở bên em, thắp lửa cho tình yêu của em cháy mãi, trở thành ngọn đuốc sáng bao phủ lấy tấm thân gầy gò và mang em thoát khỏi cái hố sâu tối mịt.

And now the black cat is on the rooftop. She looks at the sky, then cries and smiles. Finally she doesn't have to hide. 'Cause that sunshine will always be in her heart.

Now on the rooftop, the Sun is holding the black cat. He says that: "Hello...my angel!"

Mun ơi, Sun yêu em. Hãy chui ra khỏi cái ống khói kia và nói cho anh biết đi, rằng em, cũng yêu ánh mặt trời trên khoảng không xanh thẳm.

1 nhận xét
Nhãn: ,

Gửi cô dâu của anh

Ngày ta nói yêu nhau, anh đã hỏi: "Lấy anh sẽ vất vả lắm đấy, em có sợ không?" Em nói: "Em không sợ nỗi khổ về vật chất, chỉ sợ nỗi khổ về tinh thần". Anh chỉ cười. Lúc đó anh biết em nói thật lòng, nhưng có lẽ em chưa hiểu hết ý nghĩa câu hỏi của anh. Em vẫn còn là một cô bé ngây thơ.

***

Giờ đây, ta chỉ còn cách hạnh phúc có mấy ngày nữa. Lúc này, anh lại muốn nhắc lại câu hỏi đó. Thời gian qua, nhiều chuyện đã xảy ra, dù chưa phải là sóng to gió lớn nhưng có thể nói là khó khăn đã bắt đầu xuất hiện, có lẽ cũng đủ để em thấy được sự "vất vả" trong câu hỏi ban đầu của anh và qua đó cũng hiểu hơn về con người anh.

Anh luôn xác định cuộc đời mình sẽ có nhiều khó khăn, vất vả bởi anh vốn xuất thân từ một gia đình nhiều khó khăn, bởi trước mắt anh tương lai còn mờ mịt, còn rất nhiều thứ chưa có, còn rất nhiều việc phải làm, nhưng quan trọng hơn cả là bởi anh luôn có một tinh thần sẵn sàng đón nhận mọi sự vất vả mà như thế thì người bạn đồng hành cùng anh trong suốt quãng đời còn lại cũng khó mà tránh được vất vả.

Đến nay chắc hẳn em đã biết anh là một người không ngại bất kỳ thử thách gì. Không những thế anh thường tỏ ra hờ hững trước nhiều chuyện vui nhưng lại giữ được thái độ lạc quan khi có việc không may xảy đến. Tại sao vậy? Có lẽ anh đã quá quen với vất vả, quá quen với những trở ngại không mong muốn vẫn thường tìm đến, tới mức chẳng có gì phải bất ngờ nữa, và dần học được cách giữ tinh thần lạc quan như là thứ vũ khí quan trọng nhất để vượt qua mọi trở ngại. Mà đôi lúc cuộc đời có chút thuận lợi thì lại phải biết cảnh giác với những mối nguy tiềm ẩn để không gục ngã bất ngờ.

Anh còn có suy nghĩ rằng mình thực ra rất may mắn vì đã được tôi luyện từ bé với những khó khăn, thử thách. Anh thấy thật đáng thương cho những con người được sinh ra trong nhung lụa, phần lớn họ sẽ trở thành những con người yếu bản lĩnh và dễ dàng gục ngã khi những sự bao bọc không còn. Bên cạnh đó anh thấy những người giành được thành công một cách dễ dàng sẽ không thấy hết được giá trị của thành công, không có cơ hội tận hưởng những niềm vui vỡ òa vô tận như những người đạt thành công sau khi vượt qua vô khối những chông gai. Vì thế khó khăn càng nhiều thì thành công càng lớn, còn thành công càng dễ dàng thì càng kém bền vững.

Đến đây chắc em cũng đã trả lời được những câu hỏi khác như: "Tại sao anh lại yêu nhiều người trước khi gặp em?" "Chẳng nhẽ với từng ấy người mà anh không chọn được ai làm vợ hay là không ai chịu làm vợ anh?" và cả câu hỏi mà em thắc mắc nhiều nhất "Tại sao anh lại chọn em?"...

Em yêu! Bởi vì không phải ai cũng có thể thông cảm và muốn đồng hành với anh trên con đường mà anh lựa chọn. Bởi vì anh tin tưởng ở tinh thần và bản lĩnh của em và vì thế chỉ có em mới xứng đáng đồng hành cùng anh trên con đường đời phía trước đầy trông gai nhưng cũng ngập tràn hạnh phúc. Chỉ có em mới xứng đáng làm vợ anh.

Mình hãy cùng nhau vượt mọi khó khăn, vất vả, cùng nhau xây dựng và cùng nhau tận hưởng một cuộc sống thật sôi động, thật hạnh phúc và nhiều ý nghĩa em nhé?

Yêu em.

0 nhận xét
Nhãn: ,

“Hey! Quay lại đây và cãi nhau với anh”

"Ai bảo anh yêu một cô gái ương bướng và đầy mâu thuẫn như em cơ chứ."

Writing for you. Juno!

***

- Hey, nhóc.

- Sao vậy anh bạn?

- Cái váy. Nhìn xem.

Và khi con nhỏ loay hoay gỡ cái váy dài đến mắt cá chân đang vướng vào chiếc balo to sụ đặt dưới ghế của anh bạn bên cạnh, thì một bàn tay đã nhanh hơn một bước.

- Hey nhóc, nhẹ tay thôi chứ, hỏng balo của tôi bây giờ.

- Bộ anh nghĩ cái balo của anh quan trọng hơn cái váy của tôi à.

- Ít ra thì nó quan trọng với tôi.

- Nhưng cái váy mới là điều tôi quan tâm.

...

Lời ra tiếng vào, giọng trầm trầm một anh chàng cao lêu nghêu với chất giọng chanh chua của một con nhóc cao 1m57 hoà lẫn, đan xen tạo thành hợp âm khó chịu đối với những hành khách trên chiếc xe Bus, rồi......

Toạc.........

Hậu quả của một bàn tay kéo, một bàn tay ra sức giật, là chiếc váy xanh lét của con nhỏ rách gần đến đầu gối. Con nhỏ đơ người, miệng như sắp mếu.

Anh con trai bên cạnh thảm hại hơn, chân tay như thừa thãi còn nét mặt thì như tên ăn trộm bị phát hiện. Cả hai đứa cứ đứng đơ người như vậy, cho đến khi tiếng phanh xe cái "Két" và tiếng phụ xe càu nhàu:

- Hai đứa xuống vỉa hè giải quyết!

Rồi...

Đứa con gái lườm tên con trai bên cạnh một cái cháy sém, chanh chua.

- Đúng là tên dê xồm.

Người bên cạnh giật mình, nhăn mặt cãi lại.

- Bộ nhóc nghĩ cái váy xanh lét như con sâu khoai này đẹp thế cơ á? Người gì mà như dở hơi, nóng bức thế này lại mặc váy. Dê ai chứ không thèm dê con sâu khoai.

Đứa con gái cười ngu, tay chống nạnh, oang oang.

- Việc tôi mặc chiếc váy này ảnh hưởng tới túi tiền nhà anh hả? Còn cái balo màu đỏ của anh thì sao? Con trai mà đeo balo đỏ, không đồng bóng thì cũng sắp sửa lên đồng.

- Sâu đo còn kêu người khác đồng bóng. Nói chuyện thì cứ phải ngửa mặt lên mới nhìn thấy người ta, sao cứ cãi nhem nhẻm thế nhỉ?

- Đồng bóng còn chê gu ăn mặc của người khác. Nói chuyện cứ phải cúi xuống mới nói được với người ta, to đầu mà không biết nhường trẻ con. Hở?

...

Một đứa con trai cao lêu nghêu, với một đứa con gái mặc chiếc váy xanh rách gần đến đầu gối, cứ thế, chỉ vì cái lí do ngớ ngẩn, đứng đối đáp nhau như trẻ con. Từ chuyện gu ăn mặc tới tính cách, từ chuyện trên trời dưới biển, tới chuyện vì sao lai đi chuyến xe Bus ấy để giờ gặp nhau, và ra nông nỗi này. Rồi kết lại hai chữ: "Oan Gia."

Ấy thế mà, Trái Đất đúng là tròn và cuộc đời còn lắm những điều tưởng chừng như "Không thể" lúc này thì sẽ " Có thể" lúc khác. Chàng trai có chiếc balo màu đỏ, tên Ju ấy, sau này, lại là bạn trai của tôi, Ki - con nhỏ mặc chiếc váy xanh như sâu đo.

***

Có lần, Ju đưa cho tôi một chiếc lắc tay nhỏ, ngó nghiêng nhìn tôi một chút, rồi thản nhiên nói:

- Cái lắc xấu xấu này có vẻ hợp với em đấy, Ki à.

Tôi nhún vai.

- Em nghĩ năng khiếu thẩm mĩ của anh là số 0 đấy, Ju ạ.

- Có thể em sẽ đúng trong vài trường hợp hi hữu, nhưng trong trường hợp này thì không. Chỉ là anh muốn chọn một món đồ phù hợp với người mà anh muốn tặng.

Ju chẳng cần nghĩ ngợi, giật lấy chiếc vòng từ tay tôi, rồi nằm xoài ra chiếc ghế, nghĩ ngợi mông lung.

Còn tôi, lại cắm cúi vào đống bài Tiếng Anh nâng cao trên bàn.

Rồi, cũng chẳng biết từ lúc nào, chiếc lắc tay nhỏ ấy đã vòng khít vào cổ tay tôi, tìm hiểu ra mới biết, đó là chiếc vòng mà Ju đã dành cả tháng lương đi làm thêm của mình để mua được nó.

---

Hay có lần, đi chơi với nhóm bạn, tôi có nhắn tin cho Ju.

- " Hey anh, em đang đi chơi với bạn và tình cờ gặp mối tình đầu của mình. Em nên làm gì bây giờ. Ju?"

- " Mời người ấy đi uống capuchino. Sau đó, em hãy cùng cậu ta ôn lại kỉ niệm. May mắn, hai người có thể nối lại chuyện ngày xưa."

Tối ấy, khi đi chơi về. Tôi đã thấy Ju đợi mình ở trước cổng.

- Chuyện tình hai người thế nào? - Ju hỏi.

- Cũng không tồi. Sao vậy Ju? Anh ghen à? - Tôi cười toe.

Ju ra vẻ suy nghĩ kĩ càng lắm, rồi trước khi biến mất cùng chiếc xe đạp của mình, Ju véo má tôi, cười mỉm.

- Ghen là cái gì hả Ki? Có ăn được không?

Vậy đấy.

---

Có hôm tan học, trời mưa như trút. Ju có gọi điện cho tôi. Tôi biết Ju sẽ cấm tôi đi dưới trời mưa, nên tôi có ý không nghe điện thoại. Ju biết cái tính trẻ con của tôi. Thích mưa và sẽ viện cớ lấy lí do không có áo mưa để dầm mưa, bất chấp sau trận dầm mưa ấy tôi có ốm ly bì đi nữa, tôi cũng vẫn sẽ đày mưa.

Tôi cũng biết thừa tính Ju. Ju sẽ la ó, rằng tôi trẻ con hay đại loại là dở hơi khi dầm mưa như vậy. Tôi hiểu, Ju quan tâm tới tôi. Nhưng cách Ju quan tâm đôi lúc khiến tôi phát bực.

Mặc kệ điện thoại rung bần bật trong cặp. Tôi vẫn lững thững đi bộ về - dưới trời mưa. Mưa rào rào trên mặt đường, bấp bõng trên mặt hồ, rồi lại tí tách trên những tán lá. Tôi thích mưa, thích tiếng mưa, thích ngắm mưa. Thích đến phát rồ, vậy mà...Ju cấm tôi đi dưới trời mưa!

Thật tệ khi ngăn cấm sở thích của người khác. Gì chứ, chinh bản thân Ju cũng chết mê chết mệt với bóng đá còn gì? Có lần vì mải chơi bóng đá, mà Ju quên khuấy tìm tài liệu bài học cho tôi. Kết quả, bài làm của tôi gần như dở tệ nhất lớp.

Vậy mà khi gặp tôi, Ju vẫn cười tươi rói, nhăn nhở.

- Thất bại là mẹ của Thành công. Bố của Thành công là chồng của Thất bại. Ki ạ.

Hừm!

Tôi vừa tận hưởng cơn mưa của mình, vừa tự mâu tuẫn với bản thân. Cho đến khi có tiếng còi xe máy inh ỏi bên đường.

- Em ơi. Xe ôm không?

Tôi chẳng quan tâm. Mấy gã xe ôm vẫn hay cà chớn như vậy. Tôi không ngoảnh lại, lắc đầu nguây nguẩy.

Tên xe ôm vẫn chưa chịu đi, lè bè.

- Em ơi. Xe đi. Anh không tính tiền ôm.

- Bộ khùng hả. - Tôi gào lên.

Rồi khi tôi quay đầu lại, định bụng "ném" vào mặt tên xe ôm vài ba câu nữa, thì nụ cười tinh quái quen thuộc khiến tôi sững sờ.

- Ju? - Tôi lắp bắp.

- Ờ. Thế nào. Ôm hay xe? - Ju hất hàm.

- Không xe. Không ôm. - Tôi nguýt dài - Đi bộ!

Ju không nói gì, vẫn kiên nhẫn phóng xe chầm chậm theo bước chân tôi. Mưa vẫn rơi như trút. Ào ào. Xối xả. Tôi bắt đầu thấy hơi lạnh. Độ 5 phút, tiếng xe máy vẫn rề rề đằng sau. Tôi bực mình.

- Anh không mặc áo mưa thì về trước đi. Người gì đâu mà dai như đỉa.

- Anh về để lại một đứa cứng đầu như em đày mưa một mình hả?

- Em thích mưa. - Tôi chống chế.

- Anh thích bám đuôi theo em. - Ju ngoan cố.

Vậy là, trong trận mưa rào hôm ấy, một đứa con gái đeo balo, đầu trần. Và một thằng con trai phóng xe máy chầm chậm theo sau. Vừa đi, vừa cãi lí. Át cả tiếng mưa, át cả sự lạnh lẽo của hơi nước.

Hậu quả của cái ngày mưa ấy, Ju sốt cao còn tôi thì ... vẫn "khoẻ nhăn răng." Lúc tôi trách Ju đang ốm dở lại còn cố tình đày mưa theo tôi, Ju lườm tôi, gắt gỏng.

- Kệ anh.kệ anh

Ju là vậy. Vẫn biết thừa là tôi ương bướng nhưng vẫn cứ doạ nạt vài câu. Rồi sau đó, sẵn sàng đi cạnh tôi. Quan tâm tôi, theo cách của Ju.

Đấy là tình yêu của chúng tôi. Không phô trương, không ồn ào, không lãng mạn. Muốn quan tâm nhưng cứ tỏ vẻ như là không. Cố tình thể hiện tình cảm dưới lớp vỏ vô tâm và như cố chứng minh, người kia chẳng là gì của mình. Rồi khi có ai hỏi về mối quan hệ của hai đứa là gì, thì cả hai đều nhất trí: " Người yêu."

Tôi cũng chẳng nhớ tình yêu của chúng tôi bắt đầu từ khi nào. Chỉ biết rằng, dù hơn tôi 2 tuổi, nhưng Ju vẫn luôn chấp nhặt và cãi lí với tôi. Suốt ngày chành choẹ đấu khẩu, lâu dần thành quen. Một ngày không cãi nhau thì cứ thấy thiếu thiếu, nói với nhau đôi ba lời ngọt ngào lại thấy rùng mình không quen. Nửa đùa nửa thật. Đôi khi hờ hững, đôi khi vô tâm, đôi khi lại thấy bất an trong lòng. Mập mờ khó đoán. Có lẽ đó cũng là lí do, dù quen biết nhau cũng đã gần năm rồi, mà chúng tôi chưa giận dỗi lần nào. Hoạ chăng thì chỉ có vài phút bốc đồng to tiếng, sau đâu lại vào đấy. Vẫn cứ cười toe khi chêu chọc được người kia, vẫn những câu nói đầy ẩn ý, và mối quan hệ gán mác " Người yêu" ấy.

---

Ngoài giờ học trên giảng đường, tôi có làm thêm ở "Pooh" còn Ju nhận làm ra sư. Cả tôi và Ju ít khi nói về công việc làm thêm của mình, vì cả hai đều cho rằng, đó là thời gian của tự do.

Pooh là quán thú nhồi bông nằm sát rìa đường tay phải đường Đê La Thành. Công việc làm thêm của tôi không mấy nặng nhọc, chỉ là nhận đơn đặt hàng, bọc cho thật xinh xắn và sắp xếp chúng theo danh sách, rồi cùng một cậu bạn nữa giao hàng cho khách.

Cậu bạn làm cùng ca với tôi tên Thiện.

Thiện bằng tuổi tôi và cũng đang là sinh viên. Thiện khá hoà đồng và nhanh nhẹn. Ngồi nói chuyện với Thiện, tôi thấy cả Hà Nội như nhỏ lại. Nơi đâu câụ ấy cũng đã từng đi, nơi đâu cậu ấy cũng đã khám phá. Những lúc rảnh rỗi, khi Thiện thao thao bất tuyệt về những chuyến đi như vậy, tôi chỉ biết tròn mắt lắng nghe.

Đôi lúc, Thiện khiến cả tôi và chị chủ quán khá bất ngờ.

Cậu ấy có thể bất thình lình tặng hoa cho tôi và chị chủ quán vào đầu tuần. Chẳng vì lí do nào cả, chỉ đơn giản là : Muốn chào một tuần mới vui vẻ.

Hay có những lần, Thiện tặng tôi cả một bó hồng to đùng, chỉ với lời nhắn. " Chúc quán Pooh hôm nay rộn ràng."

Chị chủ quán cười đầy ẩn ý, còn tôi chỉ biết cười trừ nhận bó hoa ấy.

Thiện là một cậu bạn chu đáo và tâm lí như vậy đấy.

***

Đầu tháng 6 là thời điểm bọn tôi thi hết học phần. Cả tôi và Ju đều tất bật với bài vở rồi lại công việc làm thêm. Đã gần một tuần nay tôi và Ju chưa gặp nhau. Hễ Ju được nghỉ thì tôi phải đi học, tôi nghỉ thì Ju đi dạy gia sư. Cuối tuần, Ju nhắn tin cho tôi.

- Hey, Ki. Cãi nhau với anh đi.

Tôi ôm một chồng vở ra bàn học, thở không ra hơi, nhắn tin lại.

- Anh qua học giúp em để em cãi nhau với anh. Được không?

- Sao em học nhiều vậy Ki? À, đúng. Học dốt nên phải cần ôn kĩ. Hazzz

Tôi lừ mắt nhìn cái icon cười ngất của Ju. Vẫn cái kiểu thích chọc tức người khác như thế.

- Anh đi mà cãi nhau với cái đầu gối ấy. Em đi học. Vì sự nghiệp shopping không cần nhìn giá. Cứ ngạo nghễ như ai kia có mà trượt thẳng cẳng.

Nhắn xong tin nhắn ấy. Tôi cất điện thoại vào ngăn kéo bàn, tiếp tục với đống bài vở của mình. Cũng chẳng thèm để ý giờ giấc. Chỉ đến khi nhìn đồng hồ đã 2 giờ sáng, tôi mới lật đật mang điện thoại đặt báo thức. Tin nhắn cuối ngày của Ju.

- Ngủ sớm nhé Ki.

Thi cử cũng vừa chấm dứt, thời gian rảnh của tôi cũng không có nhiều. Pooh vào những dịp nghỉ hè thường rất đông khách. Chị chủ quán bận với chuỗi cửa hàng bên đường Hồ Tùng Mậu nên cả ngày tôi và Thiện ở Pooh suốt. Hết nhận đơn đặt hàng qua mạng của khách, rồi lại gói đồ, in thiệp, kèm hoa tươi và giao hàng

21 giờ, khi tôi đang loay hoay với món quà cuối cùng, Thiện bất ngờ ôm một con gấu Pooh to sụ đến trước mặt tôi.

- Nè Ki. Tặng cậu này.

Tôi ngỡ ngàng, còn chưa kịp phản ứng gì. Thiện đã cướp lời.

- Hôm nay tròn 2 tháng Thiện làm ở Pooh.

- Vậy lẽ ra mình phải đổi chỗ cho nhau mới đúng chứ. - Tôi la lên . Rồi lại ngập ngừng - Xin lỗi Thiện nhé. Hay lát về chúng mình đi ăn Kem. Ki mời.

Thiện thoáng chút bối rối, hỏi lại tôi.

- Tối nay Ki không bận hả?

- Ừ. Hè mà. Với lại hôm nay Pooh đông khách. Ăn mừng ha!

- Ừ. - Thiện cười híp mí.

Trên đường tới quán Kem, Thiện say sưa kể về những kế hoạch nghỉ hè của cậu ấy, nào là tình nguyện, trồng cây, làm thêm, viết truyện. Tôi ôm con gấu Pooh to sụ ngồi sau xe, chỉ biết cười ủng hộ. Giờ tôi mới phát hiện ra, Thiện là một người thật năng nổ, ưa hoạt động xã hội nhưng cũng đầy mộng mơ.

- Hey Ki. Hè này cậu có kế hoạch gì? - Thiện quay người lại hỏi tôi.

- Ừ. Cũng có thể ngoài giờ làm thêm, tớ dành thời gian cho một người đặc biệt.

- Đặc biệt? Chắc người đó là bạn trai của Ki hả?

Tôi không trả lời câu hỏi của Thiện. Cảm thấy có chút ngượng ngùng khi trong đầu hiện lên nụ cười của Ju.

- Hà Nội hôm nay đông hơn mọi ngày đúng không Thiện?

- Ừ. Cuối tuần mà. Mà chủ yếu là sinh viên. À không, chủ yếu là những đôi.

- Đôi?

- Ừ. Ki nhìn xem. Đôi là đôi. Phía tay trái là một đôi đang ôm nhau tình tứ nhé. Bên phải cũng có một đôi, à, phía trước. Một đôi nữa luôn.

Tôi bật cười. Lúc nào Thiện cũng hài hước như vậy. Nhưng cũng chẳng hiểu vì lí gì, tò mò, tôi nhìn theo hướng tay của Thiện. Đúng là một đôi thật.

Nụ cười trên môi bỗng trở nên sượng sùng. Chẳng phải dáng người cao cao kia, chiếc áo mày xanh nhạt ấy, là Ju đó sao? Giật mình, hụt hẫng, chẳng cần suy nghĩ, tôi kêu Thiện dừng xe lại.

Vội vàng bấm số điện thoại của Ju. Chàng trai mặc chiếc áo xanh bên kia đường buông tay cô gái bên cạnh, mở điện thoại nghe.

- Sao em gọi cho anh muộn vậy Ki?

- Anh đang ở đâu vậy Ju?

- Anh đang dạy thêm. Còn em?

- Anh dạy môn gì? Ở đâu? Với ai?

- Anh dạy tăng ca. Sao hôm nay em lạ...

- Trả lời em đi.

- Anh dạy môn Lí. Cho một cậu nhóc. Đường Lê Đức Thọ.

- Môn Lí giờ có thêm phần thực hành ở ngoài trời nữa hả anh? Cậu nhóc anh dạy có tóc xoăn và buộc hai bên đúng không?

Người áo xanh bên kia đường ngơ ngác nhìn quanh. Tắt điện thoại, tôi nghẹn ngào.

- Thiện. Để hôm khác mình ăn Kem được không?

---

Những ngày sau đó , tôi vẫn dành phần lớn thời gian cho Pooh. Cả ngày điện thoại lúc nào cũng trong chế độ im lặng.

Chợt nhận ra, thì ra tôi vốn dĩ không hiểu Ju. Ju đâu phải là một chàng trai khô khan như tôi vẫn nghĩ. Chẳng phải cô gái đi cùng Ju hôm đó tay ôm một bó hoa thật to hay sao? Dù quen nhau hơn một năm, Ju chưa từng tặng tôi một bó hoa nào to như vậy. Ju biết tôi không thích hoa, Ju cũng biết tôi không cầu kì và Ju biết thừa tôi sẽ la ó bó hoa Ju tặng. Nhưng Ju đâu biết rằng. Từ sâu trong trái tim, tôi vẫn muốn được Ju tặng một bó hoa thật to một cách bất ngờ. Vẫn muốn nhận những tin nhắn ngọt ngào chúc ngủ ngon, chứ không phải vài ba câu bâng quơ đơn giản: " Ngủ sớm nhé." Vẫn muốn được nghe Ju nói những lời nhẹ nhàng quan tâm, chứ không phải cách mà tôi và Ju vẫn hay cãi lí, chành choẹ nhau.

Tôi đâu có quan tâm bó hoa Ju tặng tôi to như thế nào, cũng đâu quan tâm Ju có thức cùng tôi hay cũng vì thức xem bóng đá, để 2 giờ sáng nhắn cho tôi cái tin đủ ba chữ :

" Ngủ sớm nhé" ấy . Điều tôi muốn biết : Tôi là gì trong trái tim Ju mà thôi.

Tôi không khóc, và cũng không có lí do gì để khóc. Chỉ là tôi ngộ nhận, là chính tôi vẫn luôn cho rằng thứ tình cảm mập mờ kia là tình yêu. Làm gì có tình yêu nào có nhiều mâu thuẫn đến vậy? Làm gì có những người đang yêu nào lại thích nói những lời nặng nề, lại thích làm người ta tổn thương như thế? Vốn dĩ, tôi và Ju chẳng có mối ràng buộc nào, và tôi, sao lại hi vọng một lời giải thích, từ Ju?

Ju im lặng. Và tôi cũng im lặng. Có cần một lời giải thích cho mối quan hệ mập mờ này không? Cái tính ương bướng của Ju và tôi đã trả lời tất cả. Không cần một lời giải thích nào cả. Bởi, ta đã là gì của nhau?!

Pooh hôm nay bình lặng hơn mọi ngày. Chiếc đài nhỏ êm ru với giai điệu quen thuộc. Tôi ngồi mộng mơ, lẩm nhẩm giai điệu bài hát.

" ....

Take me to your heart take me to your soul
Give me your hand before I'm old
Show me what love is - haven't got a clue
Show me that wonders can be true

They say nothing lasts forever
We're only here today
Love is now or never
Bring me far away.

....... "

Bài " Take me to your heart" vẫn đều đặn phát ở Pooh gần tuần nay. Thiện cũng từ bỏ thói quen nghe nhạc Rock của cậu ấy cũng bằng từng ấy thời gian để nhường cho tôi chiếc đài với bài hát phát đi phát lại không biết chán. Cậu ấy vẫn tặng tôi những món quà nhỏ như mọi ngày, chẳng vào bất cứ dịp nào đặc biệt. Hôm nay, Thiện đưa cho tôi một chiếc đồng hồ cát.

Tôi ngồi ngắm nghía chiếc đồng hồ một lúc lâu, rồi hỏi Thiện.

- Thiện có muốn thời gian quay trở lại không?

Thiện có vẻ đăm chiêu suy nghĩ câu hỏi của tôi lắm, cậu ấy ôm cây đàn ghita lại gần chỗ tôi, và ngồi xuống. Nhìn thẳng vào mắt tôi, Thiện thẳng thừng.

- Không.

- Sao lại vậy? - Tôi ngạc nhiên.

- Vì những điều tốt đẹp luôn ở phía trước. - Thiện mỉm cười, bàn tay lướt nhẹ trên cây đàn. - Còn Ki thì sao?

- Tớ không biết.

Tôi cười ngượng, tránh ánh mắt của Thiện. Nụ cười của cậu ấy trong mắt tôi bỗng nhoè nhoẹt đi. Tôi không muốn cho Thiện biết là mình đang khóc. Tôi không muốn khóc vì Ju. Không muốn khóc vì lí do cả tuần nay Ju gần như biến mất. Tôi trong mắt Ju là cô gái ương bướng và mạnh mẽ. Chứ không phải là cô gái dịu dàng, yếu đuối. Hoàn toàn không.

Thiện ngập ngừng.

- Cậu không sao chứ Ki?

- Ừ. Tớ không sao. - Tôi nghẹn ngào.

- Nếu cậu có tâm sự. Cứ nói. Tớ sẽ nghe. Nếu muốn khóc, cứ khóc. Càng kìm nén, càng đau lòng.

Thiện vừa dứt lời. Tôi khóc oà lên như một đứa trẻ. Bao nhiêu ấm ức, bao nhiêu tủi hờn kìm nén trong lòng, bây giờ được dịp vỡ oà. Rằng mối quan hệ mập mờ giữa tôi và Ju. Rằng lí do tôi bỏ về giữa chừng trên đường đi ăn Kem hôm đó, rằng Ju không nhắn tin, không gọi điện, không giải thích. Nức nở. Tủi giận. Tôi cảm thấy mình như là một con ngốc. Một con ngốc có lúc nghĩ rằng. Ju yêu tôi.

Thiện không nói gì cả, cậu ấy ngồi lặng nghe tôi sụt sùi. Chốc chốc lại đưa khăn giấy cho tôi.

***

Tối, Thiện đưa tôi về. Suốt đường đi, tôi ngồi lặng thinh sau xe. Thiện cũng không hỏi tôi, cậu ấy chỉ lẳng lặng đạp xe. Tôi cũng thầm biết ơn sự im lặng ấy.

Gần về đến nhà, tôi và Thiện đi bộ. Chợt, Thiện hỏi tôi.

- Ki có thích chiếc đồng hồ cát của Thiện không?

Tôi mỉm cười. Ngắm nghía chiếc đồng hồ cát trong tay.

- Có. Rất thích. Tất cả những gì Thiện tặng từ lúc chúng mình làm chung ở Pooh. Ki đều giữ cẩn thận.

- Thật không? - Thiện hồ hởi.

- Thật. - Tôi khẳng định. - Bộ Thiện nghĩ Ki không giữ gìn chúng cẩn thận sao? - Tôi hoài nghi.

Thiện nghe vậy, chối rối rít.

- Không. Không. Chỉ là, chỉ là....Thiện hơi bất ngờ thôi.

Nhìn điệu bộ của Thiện, tôi không nhịn được cười.

- Haha. Ki đùa đấy.

Thiện nhìn tôi, rồi cũng chợt nhận ra. Cậu ấy cười híp mí.

- Sao em về muộn vậy?

Nụ cười trên môi ngượng nghịu, trước mặt tôi, là Ju. Là đôi mắt màu nâu, là mái tóc khói, là cái nhìn lạnh tanh khó đoán ấy. Nhưng, tôi phớt lờ câu hỏi của Ju. Chúng tôi còn gì để nói với nhau nữa?

Thiện quay sang nhìn tôi, ngập ngừng.

- Thiện về trước nhé Ki.

- Ừ. Thiện về cẩn thận. Hôm nay, cám ơn Thiện nhiều nhé.

Thiện cười, lúng túng vòng xe quay lại. Chỉ còn tôi và Ju. Tôi định sẽ đi một mạch vào nhà, thì một bàn tay từ đằng sau kéo lại.

- Ki. Em nói chuyện với anh một lát được không?

- Không. - Tôi thẳng thừng, không quay đầu lại.

Ju đến trước mặt tôi, nhìn sâu vào đôi mắt sưng húp vì khóc cả buổi chiều nay của tôi, hạ giọng.

- Em khóc đúng không Ki?

Cổ họng tôi nghẹn ứ, bao giận hờn, bao trách móc giờ bỗng như cơn gió thoảng qua. Tôi lảng tránh ánh mắt của Ju.

- Anh đừng quan tâm.

- Ki. Chuyện anh đi dạy thêm. Anh muốn nói với em.

- Chuyện anh dạy thêm một cậu nhóc môn Lí đấy à? Em không muốn nghe.

Tôi gạt tay Ju khỏi vai mình, lục tìm chìa khoá mở cổng.

- Ki. Sao em ương bướng vậy?

- Đúng. Từ trước giờ em vẫn ương bướng đấy. Mà em cũng chẳng có lí do gì phải nghe anh giải thích cả. Em không quan tâm.

Ju im lặng. Chỉ còn tiếng tôi mở cặp lục tìm chìa khoá trong vô thức. Rốt cuộc cũng chỉ là do tôi ương bướng. Vậy, là do tôi sai?

Chừng khi tôi tìm được chìa khoá, và đang cố mở cánh cổng sắt. Giọng Ju trầm xuống.

- Em thích chiếc đồng cát đó nhiều như thế sao?

Tôi cố đóng chiếc cổng lại, trả lời.

- Em rất thích. Rất rất thích.

- Anh không biết là em cũng thích những thứ như vậy.

- Còn rất nhiều điều anh không biết về em. Cũng còn rất nhiều thứ em không biết về anh lắm. Ju ạ. Và chúng ta, có bao giờ hiểu nhau?

---

Tôi không biết Ju đứng trước cổng bao lâu. Chỉ biết,chừnng 2 tiếng sau đó, điện thoại của tôi rung bần bật. Tin nhắn của Ju.

"Anh hiểu em. Ki ah."

Tôi không trả lời tin nhắn, cố gạt bỏ ra khỏi đầu hình ảnh của Ju, cố trấn an rằng mọi chuyện vốn dĩ vẫn như vậy. Chỉ là tôi đang phức tạp hoá mọi chuyện.

Tôi tự nhủ đừng nên hi vọng nữa. Đừng hi vọng một lời giải thích của Ju. Ju và tôi, tương đồng bởi cái tính ương bướng và cố chấp. Chúng tôi chỉ có thể là những người bạn mà thôi. Tôi nhắn tin trả lời Ju.

" Vậy chúng ta là bạn như trước."

15 phút sau, điện thoại báo có tin nhắn.

"Ừ"

Vứt chiếc điện thoại sang một bên, tôi dần chìm trong giấc ngủ. Với những mảng sáng đen nhạt nhoà, nhập nhoè nụ cười, nhập nhoè nước mắt. Tan ra.

***

Tháng 7. Hà Nội nắng nóng và ngột ngạt. Quán kem gần bờ hồ khá đông. Sau một hồi chen lấn, tôi và Thiện cũng tìm được một chỗ ngồi như ý.

Từ vị trí này, có thể nhìn bao quát hết lòng hồ với cơ man đèn hoa đăng rực rỡ. Chẳng phải ngày gì, nhưng những cặp tình nhân vẫn hay thả hoa đăng ở đây, theo phong trào. Mặt nước lấp lánh ánh đèn hoa đăng, rực rỡ cả một góc hồ. Cảnh đẹp, Kem ngon, không khí lại mát mẻ, nên thường thì buổi tối ở đây khá đông.

Thiện đẩy một ly Kem lại gần phía tôi, chọc.

- Ăn kem cho nóng. Ki.

Tôi xoay xoay ly Kem, chậm rãi múc từng thìa một.

- Ki có muốn thả đèn hoa đăng không? - Thiện reo lên.

- Nhìn trên này thì đẹp thôi. Chứ xuống thả thì hơi mệt đấy. - Tôi đáp.

- Ủa. Sao Ki biết. Thiện tưởng đèn hoa đăng dễ thả mà.

- Ừ. Dễ. Nhưng xuống đó còn lắm khâu cầu kì lắm. Ki thả rồi mà. - Tôi vẫn chú tâm vào cốc Kem của mình.

- Ki thả rồi ?

- Ừ!

- Với ai vậy?

- Ju.

Cả tôi và Thiện đều ngập ngừng sau câu trả lời của tôi. Nụ cười trên môi bỗng trở nên gượng gạo. Tôi vẫn nhớ, có lần tôi và Ju cùng thả đèn hoa đăng ở đây. Lần ấy, Ju mua một chiếc đèn hoa đăng thật to trong khi chọn cho tôi một chiếc đèn đúng bằng lòng bàn tay. Tôi bực lắm. Khi đèn của Ju dập dình trên mặt hồ, tôi còn lấy đá ném cho nó chìm nghỉm. Lúc ấy, ghét Ju lắm.

Vậy mà bây giờ, khi đến những nơi ngày trước hai đứa hay đến, những kỉ niệm "xấu xí" cứ hiện rõ lên mồn một. Những lần nói chuyện nhỏ nhẹ hiếm hoi thì không nhớ, chỉ toàn nhớ những lúc chành choẹ nhau. Buồn cười thật!

Đến khi tôi và Thiện chuẩn bị ra về. Điện thoại của tôi báo có tin nhắn từ một số điện thoại lạ.

" Chị Ki à. Em là cô gái đi cùng anh Ju hôm ở quán Kem. Bây giờ em không muốn giải thích gì nhiều. Anh Ju đang bệnh rất nặng trong bệnh viện. Chị đến ngay nhé. Đường XXX."

Mắt tôi đỏ hoe. Đường từ quán Kem tới bệnh viện chỗ Ju nằm khá xa. Dù Thiện luôn trấn an tôi rằng Ju không sao, nhưng nụ cười yếu ớt, đôi mắt lạnh lùng xa xăm của Ju hôm ấy chập chờn trong đầu tôi, khiến trái tim tôi đập loạn nhịp. Càng nghĩ, nước mắt càng rơi.

***

Trên giường bệnh, tay và chân Ju quấn băng trắng toát. Hơi thở yếu ớt. Tôi khóc sướt mướt, nắm chặt lấy tay Ju.

Ju cố mở mắt nhìn tôi. Giọng trầm xuống.

- Chào em. Anh Ju đây.

Tôi mếu máo, trách Ju.

- Đến giờ phút này mà anh còn đùa được à?

- Anh tưởng em thích đùa. - Ju cười.

- Anh cái gì cũng tưởng. Ông Tưởng chết lâu rồi. - Tôi cố chống chế.

Bỗng, Ju nắm chặt tay tôi, giọng trùng xuống.

- Ki. Có điều này. Trước khi chết, anh phải nói với em.

Tôi khóc nấc lên thành tiếng. Ju sắp chết? Sắp chết là sao.

- Anh đừng nói linh tinh. Chết gì mà chết. Anh băng bó ở tay và chân. Không chết được. Tệ nhất bị liệt. Em sẽ chăm sóc anh mà. Ju! Anh đừng nói gở - Tôi gào lên.

Ju lặng nhìn tôi, sau bật cười thành tiếng. Nhưng cũng cố kìm nén lại.

- Cô gái hôm trước anh đi cùng, mà em nhìn thấy đấy. Là em họ anh. Em ngốc lắm.

- Vâng. - Tôi sụt sùi.

- Anh nói dối em lúc em gọi điện, là vì anh sợ em nghĩ linh tinh. Là vì cái tính trẻ con, ương bướng, cố chấp của em.

- Vâng.

Ju siết chặt tay tôi hơn nữa.

- Anh biết là anh chưa từng nói yêu em. Anh biết là mỗi lần gặp nhau, chúng ta đều cãi lộn, nhưng Ki à, chính những lúc cãi lộn với em, là những giây phút anh thấy em đáng yêu nhất. Anh sợ, nếu nói yêu em. Em sẽ bỏ chạy và trốn tránh. Vì em ương bướng mà. Nên, anh yêu em theo cách của anh. Ki ạ.

Tôi mếu máo.

- Anh đừng nói nữa Ju. Em biết là anh yêu em mà. Anh nghỉ cho khoẻ đi.

- Em có yêu anh không Ki?

- Có. Có. Em yêu anh. Rất nhiều. - Tôi rối rít.

Ju mỉm cười, đưa tay vén những lọn tóc mái loà xoà của tôi. Nói nhỏ.

- Em có biết là, tụi con trai chỉ trêu chọc người con gái mà họ thầm yêu không?

- Vâng. Giờ em mới biết. Mà tay này của anh băng trắng mà vẫn cử động được hở?

Nét mặt Ju bỗng biến sắc. Ju còn chưa biết trả lời tôi ra sao, thì....

- Hahahaha....

Sau lưng tôi, Thiện đang lấy tay ôm bụng. Tôi đưa đôi mắt khó hiểu nhìn Ju, Ju cười gượng. Nói nhỏ.

- Thiện chắc ăn nhầm Kem hỏng nên thế đấy em. Thiện, đừng cười nữa. Ki, chúng ta nói chuyện đến đâu rồi nhỉ?

Tôi ngây người, trả lời theo bản năng.

- Đến đoạn " sao tay anh băng trắng mà lại cử động được" . Ủa. Sao anh biết cậu ấy tên Thiện? Hai người gặp nhau rồi à?

- À. ừ....

- Kết thúc có hậu rồi anh Ju ơi. - Thiện cố nhịn cười, tiến lại gần chỗ tôi.

Vẫn chưa hiểu chuyện gì, tôi hết nhìn Ju, rồi lại quay sang nhìn Thiện. Thiện cười toe, kể lể.

- À. Thì từ lúc Ki làm thêm. Anh Ju có bí mật đến quán Pooh vài lần. Cái hôm Ki nhin thấy anh Ju với cô gái ở quán Kem ấy, là Thiện cố tình chỉ cho Ki biết đấy. ừm. Đại loại là cũng chỉ muốn Ki biết rõ tình cảm của mình thôi. Ki yêu anh Ju. Đúng không?

Tôi ngẩn người, rồi la toáng lên.

- Vậy là mọi chuyện đều do 2 người tự ý lên kế hoạch sao?

- Ầy. Thật ra thì cũng tại em không chịu thừa nhận em yêu anh thôi mà. - Ju cười, phân bua.

Tôi cố giữ cho giọng mình bình tĩnh, hỏi lại Ju.

- Vậy mấy vết băng này của anh...

- Hahaha. Em nhìn này. Là anh giả vờ đấy.

Ju giơ hai cánh tay băng trắng của mình lên, vẫy vẫy. Tôi tức đến tận cổ. Lườm Ju, cháy sém. Chưa kịp phân rõ trắng đen, Thiện đã cướp lời tôi.

- À. Chiếc đồng hồ cát mà Ki thích là của anh Ju mua đấy. Anh Ju nhờ Thiện tặng giúp.

Trời.!!!

Tôi kêu lên, đuổi theo cái dáng đang cố tẩu thoát của Thiện, bên tai còn vang tiếng của Ju.

- Hey! Quay lại đây và cãi nhau với anh.!!!

Là vậy đấy!

---

Đó là cách thể hiện tình yêu của Ju. Là cách mà chúng tôi đến gần nhau hơn. Ju nói với tôi rằng: "Có thể cách thể hiện tình yêu của anh không giống như những gì em muốn. Và có thể em không nhận ra. Nhưng anh yêu em. Theo cách của anh." Lúc ấy, tôi sẽ vênh mặt lên, rồi chống chế: "Ai bảo anh yêu một cô gái ương bướng và đầy mâu thuẫn như em cơ chứ."

Còn bạn, người yêu bạn thể hiện tình yêu bằng cách nào? Và, bạn có nhận ra điều đó không?

Kio.
Hải Phòng. Ngày 9-7-2013

0 nhận xét
 
blog tình yêu © 2012 | Designed by Nguyễn Tâm , Facebook: https://www.facebook.com/huongtoicongnghe